Root - Góc giáo viên - Giáo dục trẻ đặc biệt
Trang 1/3:2 3 Cuối>>
Phản ánh bài báo vì sự thiếu hiểu biết và sự cảm thông với trẻ tự kỷ
  2010-4-28 lúc 16:27:31   
quynho 
[Member]
Tham gia ngày: 2008-8-19
Số bài viết: 606
Một bài viết được gửi đến mamnon.com, quỷ nhỏ đưa lên diễn đàn để mọi người cùng đọc và chia sẻ.

Kính gửi : Quý Báo Phụ Nữ - Cơ quan ngôn luận của Hội liên hiệp Phụ nữ TP.HCM
Đồng kính gửi : Phóng viên Thảo Vân

Tôi tên Phạm Thị Kim Tâm, là người đứng tên trên giấy phép (không phải Hiệu trưởng) trường mầm non Tuổi Ngọc, là người và là trường mà Quý Báo đã đề cập đến trong bài viết “Đi tìm trường dạy trẻ tự kỷ” được đăng trên báo Phụ Nữ chủ nhật, số ra ngày 25/4/2010 và đăng trên Phụ Nữ Online, ngày 26/4/2010.

Tôi không biết bài viết này được đăng với mục đích gì, nhưng chắc chắn là không được sự đồng ý của tôi và tôi không hề thấy có một sự cảm thông, chia sẻ nào chứ đừng nói đến ý muốn trợ giúp trong từng câu, từng chữ của bài viết này. Tôi chưa bao giờ muốn đưa mình lên báo chí, truyền thanh, truyền hình, dù đã được mời nhiều lần. Nhưng hôm nay, sau bài viết này, việc đã chẳng đặng đừng như thế này, thì tôi nghĩ, mình nên một lần nói cho rõ ràng, nói cho kỳ hết ruột, hết gan, thì thôi, nhằm tránh sự hiểu lầm cho người đọc trên cả nước.

Chúng tôi là ai? Ở ngoài xã hội, chúng tôi có thể là tất cả mọi người, như quý vị, cũng sang, cũng hèn, cũng giàu, cũng nghèo, cũng bình dân, cũng trí thức, cũng học hàm học vị, cũng buôn gánh bán bưng, cũng kỹ sư bác sĩ, cũng lao công quét rác ... Nhưng trong lãnh vực tự kỷ, chúng tôi không phải là bác sĩ, không phải là chuyên gia (điều đó rõ ràng), lại càng chưa được học một ngày nào trong môi trường sư phạm của Việt Nam (điều này cũng không cần bàn cãi), chúng tôi, thuần tuý chỉ là cha mẹ của những đứa con có vần đề. Chúng tôi chưa bao giờ tự chẩn đoán hay tự định bệnh rằng con mình hay con người khác là tự kỷ bằng giấy trắng mực đen, vì như đã nói ở trên, chúng tôi không có chuyên môn và chức năng để làm việc đó. Hai chữ tự kỷ, là do các bác sĩ nói với chúng tôi, ở thời điểm này hay thời điểm khác.

Nói thêm một chút về 4 chữ “ở ngoài xã hội” ở trên kia : kể từ khi chúng tôi được biết con mình có vấn đề, chúng tôi đã trở thành 2 con người khác nhau (tự nhiên nó thế), một ở ngoài xã hội và một cho gia đình mình (chính xác hơn là cho đứa con của mình). Không ít người trong chúng tôi đã “cắn răng” từ bỏ con người ngoài xã hội của mình, nghề nghiệp mà mình yêu thích, chuyên môn mà mình được đào tạo và tự đào tạo trong rất nhiều năm với bao công sức, từ bỏ luôn một nguồn thu nhập không hề nhỏ, cái mà đã một thời là đích ngắm, là mục tiêu cần chinh phục, là thước đo “giá trị” của chúng tôi ... để dành hết thời gian mà lo cho con, cho báu vật mà Thượng Đế đã trao ban cho chúng tôi. Tại sao chúng tôi phải “cắn răng”, vì làm được điều đó có dễ dàng gì đâu, chúng tôi đã phải mất bao nhiêu đêm dài, bao nhiêu “vật vã”, mới có thể “cai” được nỗi nhớ nghề, nhớ người (đồng nghiệp), nhớ nơi chốn (môi trường làm việc thân quen) ... Số còn lại vẫn phải (chứ không hẳn là muốn) tiếp tục đi làm để giữ nguồn thu nhập và còn để giữ thế thăng bằng cho 2 con người của mình, nhưng trong lòng thì luôn giằng xé, ray rứt, tự trách ... vì đã không đủ can đảm (hoặc không thể) từ bỏ mọi thứ, đã dành quá ít thời gian cho con ... Chỉ bao nhiêu đó thôi, thì thử hỏi, chúng tôi có sung sướng không, có an nhàn thảnh thơi không? Mà khi tâm không định, trí không an, thử hỏi chúng tôi có hạnh phúc không?

Chúng tôi đã đem con đi những đâu? Khi đứa bé còn rất nhỏ, còn ẵm bồng được, chúng tôi đã ẵm con, hay nói đúng hơn là vác con đi vì chúng nó có tự nguyện đi đâu, đến khắp các phòng khám nhi, tâm thần nhi, tâm lý ... của các bệnh viện trong nam, ngoài bắc ... Chúng tôi đã cầu cứu mọi nơi, từ cái thời, nhiều bác sĩ nhi còn hỏi ngược lại chúng tôi “tự kỷ là gì?”. Và khi đó con chúng tôi được định là rối loạn tâm lý, tổn thương tâm lý, nhiễu tâm, tăng động, giảm chú ý, rối loạn vận động, mất khả năng học tập (toàn những từ chuyên môn xa lạ và khó hiểu, ở thời điểm đó) ... từ cái thời mà nhiều bác sĩ tâm lý còn cho rằng chính chúng tôi đã làm cho con chúng tôi trở nên như thế vì cha mẹ mải lo kiếm tiền, không chăm sóc gần gũi con, vất con lăn lóc cho người giúp việc ... Họ có biết rằng với cách nói như thế đã có biết bao tranh cãi giữa vợ - chồng, nhà chồng – nhà vợ, gây ra bao nhiêu cuộc chia ly vì người này đổ lỗi cho người kia và lấy đi bao nhiêu nước mắt và sự uất nghẹn của những người làm cha mẹ như chúng tôi ...

Thời gian qua đi, chúng tôi vẫn không thôi tin tưởng và đưa con (giờ thì không thể bồng ẵm, mang vác được, mà phải lôi kéo) đến bệnh viện (vì không đến đó thì đi đâu). Giờ thì các bác sĩ, chuyên gia đã cập nhật thông tin hơn. Số trẻ đến khám cũng nhiều hơn (một phần cũng vì cha mẹ hoang mang quá, cứ đem đi cho chắc ăn, không có gì, thì coi như trúng số). Nhiều người ngồi khám mà chỉ nhìn nhìn, ngó ngó đứa nhỏ, hỏi cha mẹ những câu hỏi (theo bảng đánh giá nào đó của riêng họ hay download từ internet về, cái mà giờ đây đã tràn lan trên mạng), và không biết là có nghe rõ câu trả lời của phụ huynh không (vì ồn ào quá, mà có phải cha mẹ nào cũng hiểu rõ về con mình để trả lời cho chính xác đâu, biết được đến thế thì chắc không cần đến đây), tay thì ghi ghi, chép chép ... vì làm gì mà đủ thời gian cho một buổi đánh giá theo tiêu chuẩn tối thiểu là 32 tiếng đồ hồ ở nhiều thời điểm trong ngày, ở nhiều môi trường khác nhau, với những người khác nhau, thực hiện theo yêu cầu nhiều kỹ năng khác nhau ... Mà cũng làm gì có đủ một nhóm gồm bác sĩ nhi tổng quát, bác sĩ tâm thần nhi, bác sĩ thần kinh nhi, bác sĩ tâm lý, giáo dục viên đặc biệt ... để tiến hành một ca đánh giá trong mơ ... Sau đó, họ vội vàng kết luận là đứa nhỏ này tự kỷ nhẹ, tự kỷ nặng, tự kỷ điển hình, nét tự kỷ ... Chẳng hiểu họ có biết rằng, với vài dòng chữ ngắn gọn, lạnh lùng như thế (vì làm gì có thời gian để viết nhiều), họ đã đóng “bản án tử hình” lên gia đình chúng tôi, họ đã thẳng tay loại chúng tôi ra khỏi cuộc sống của một người bình thường. Nghe nghiêm trọng quá phải không? Cứ thử ở vào địa vị chúng tôi, sống cuộc đời của chúng tôi, một ngày thôi, quý vị sẽ hiểu ...

Chưa hết, nếu chúng tôi tha thiết cầu xin (nếu không sẽ nhận được cái lắc đầu là hết chỗ rồi, hết giờ rồi), chúng tôi sẽ được xếp lịch đưa con đến điều trị một tuần 2-3-4 lần, mỗi lần 30-45-60 phút. Lời khuyên về nhà là chơi nhiều với con, nói chuyện nhiều với con, dạy con học, nhưng chơi cái gì, nói cái gì, làm như thế nào ... thì ai hơi đâu mà ngồi giảng giải từng kỹ năng một. Chúng tôi về nhà với hàng đống “tơ lòng thòng” trong tâm trí và chẳng biết làm gì ngoài việc nhìn con, ôm con khóc và nghĩ đến chuyện “giá như có động đất, sóng thần, núi lửa ...” hay gì gì đó ... để cả nhà chúng tôi biến mất khỏi thế gian này luôn cho khỏi tội con. Chúng tôi không vơ đũa cả nắm, vì chúng tôi không biết nhiều, nhưng thật sự là có rất ít người có chuyên môn, có đạo đức nghề nghiệp, có tâm, có lòng ... đã thông cảm và hỗ trợ chúng tôi rất nhiều về mọi mặt như bác sĩ Phạm Ngọc Thanh và các cộng sự, bác sĩ Phan Thiệu Xuân Giang, thầy Nguyễn Văn Thành (đã quá cố) ... những người mà chúng tôi luôn luôn kính trọng và mang lòng biết ơn mỗi khi nghĩ đến.

Chúng tôi cũng không bỏ sót những địa chỉ được rỉ tai nhau, rằng biết đâu ở đó có một cơ hội, dù nhỏ xíu, cho con của chúng tôi. Kể cả khi chúng tôi chỉ được đợi ở bên ngoài, mỗi khi đưa con đến, còn thì chẳng biết con mình làm gì trong đó, được dạy dỗ ra sao. Còn chỉ cần hỏi đến hồ sơ, tài liệu, giáo án, giáo trình chi chi đó, là sẽ được nhẹ nhàng nói rằng “con em có vấn đề gì đâu, cứ đưa về nhà mà dạy nó, nó không làm được cái này, cái kia, là do em và cô giáo của em không biết dạy nó đó thôi”...

Chúng tôi đã tự cứu mình ra sao? Nỗi đau nào rồi cũng có lúc nguôi ngoai hay cố mà nguôi ngoai, chúng tôi không thể chết được cùng con, và cũng không thể khoanh tay ngồi nhìn con ngày một lớn mà vẫn cứ ngây ngây dại dại, chúng tôi nuốt nước mắt vào lòng, tự “băng bó vết thương” cứ hoài không lành miệng, tìm đến những người có con cùng cảnh ngộ, hòng tìm được sự thông cảm, sự chỉ dẫn ... có khi mơ hồ, có khi tận tình, có khi vô vụ lợi, có khi tính bằng tiền đô ...

Một số người trong chúng tôi tìm cách đưa con ra nước ngoài, với hy vọng mong manh là có thể tìm thấy những chỉ dẫn rõ ràng hơn. Một số khác liên lạc với bạn bè, người thân ở nước ngoài để mời chuyên gia về dạy với giá ở trên trời. Một số khác tìm đến chị Phương Nga, một người đã được báo chí, truyền thanh, truyền hình, internet ... nhắc đến quá nhiều với vô vàn thông tin trái chiều nhau, nên tôi không cần nói gì thêm ở đây. Cá nhân tôi, dù không đồng tình với chị ấy về một số quan điểm, cách nhìn nhận và giải quyết một số vấn đề (đương nhiên rồi, vì đến như vợ chồng, cha mẹ, con cái ... còn chẳng giống nhau nữa là ...), nhưng tự đáy lòng tôi, vẫn thầm cảm ơn chị ấy đã ở bên tôi, hướng dẫn tôi, động viên tôi ... trong những thời điểm rất khó khăn, còn hơn một người bạn thông thường, và dĩ nhiên là hơn rất nhiều một “học viên” bình thường của chị ấy.

Sau đó thì sao, chúng tôi đã tự tìm kiếm giáo viên, cùng học với họ, cùng tư duy trăn trở với họ để tìm ra hướng đi cho con, làm cách nào để dạy con. Chắc không cần phải nói nhiều về những năm tháng mà chúng tôi đã cùng nhau “đánh vật” để dành lấy từng centimet trí khôn cho con, để hôm nay con chúng tôi còn ra dáng một con người. Chúng tôi không hề muốn bi thảm hoá vấn đề, như tác giả Lê Khanh đã viết trên blog của mình về một chị em trong chúng tôi. Vì chỉ có người “trong cuộc” mới thấu hiểu mọi nỗi nhọc nhằn đó.

Chúng tôi đã sống như thế nào? Khi chúng tôi đặt đứa bé làm trung tâm, và đương nhiên là như thế, thì mọi thời gian, mọi hoạt động, mọi việc và mọi người nữa ... đều xoay quanh đứa bé đó và xoay quanh việc làm sao cho đứa bé tiến bộ. Nhiều năm dài, chúng tôi làm gì có thời gian cho riêng mình, đến như cái việc vệ sinh, tắm rửa, là những việc riêng tư nhất trên đời, thì chúng tôi cũng phải sắp đặt sao cho đứa bé phải nằm trong tầm mắt của mình, vì cứ thử rời mắt khỏi nó vài phút mà không có người “thay ca” xem sao, xem có phải thu dọn “chiến trường” hay giải quyết “hậu quả” gì không? Làm gì có chuyện thong dong dạo phố, xem kịch, xem phim ở rạp, nghe nhạc phòng trà, đi spa, đi shopping, đi cà phê, vũ trường, họp nhóm, họp lớp ... Đến như việc theo dõi một phim truyền hình (loại dành cho mấy bà nội trợ), đọc một cuốn tiểu thuyết lâm li, nghe một đĩa nhạc bay bổng... còn là điều “xa xỉ”, thì nói gì đến chuyện đi du lịch, nghỉ dưỡng ... cho thèm ... Đến như việc ngồi yên ả ăn một bữa cơm (trời đánh tránh bữa ăn), hòng nạp một chút năng lượng cho cuộc “chiến đấu trường kỳ” còn phải ngưng lại giữa chừng vì bất kỳ lý do gì thì thử hỏi, sống như vậy có được gọi là sống không? Cuộc sống đó, có giống một người bình thường không?

Nếu may mắn, chúng tôi sẽ được đồng chồng, đồng vợ mà lo cho con, bằng cách này hay cách khác tuỳ thuộc vào sự phân công, được hai bên bà con nội ngoại hiểu, cảm thông và trợ giúp ... không thì, ngược lại ... Không ít người chồng, người cha, người vợ, người mẹ trong chúng tôi đã không chịu nổi “áp lực” của “dòng xoáy” đó, đã một mình “dứt áo” ra đi, tìm một cuộc sống khác, một gia đình khác, một con đường khác thênh thang hơn, nhẹ nhõm hơn (có chắc như vậy không? Không biết) đã bỏ mặc người còn lại một mình ôm con và ôm luôn số phận nghiệt ngã của chính mình ...

Chúng tôi được đối xử ra sao? Ở đây tôi không nói tất cả, nhưng vẫn có những nỗi oan còn hơn “Oan Thị Kính”, nỗi đau còn hơn đau đẻ (vì trong tâm trí của một người đàn bà như tôi, thì trong bao nhiêu cái đau thân xác, đau đẻ là nhất):
- Nỗi đau đến từ những người trong gia đình : Không ít người trong chúng tôi vẫn còn “được, bị” chính cha mẹ hai bên trách móc, dằn vặt là đã không chăm sóc con đúng mức, như lẽ ra phải thế ...
- Nỗi đau đến từ bạn bè, đồng nghiệp : trong bất kỳ cuộc gặp gỡ nào, dù có hay không có đứa bé, chúng tôi vẫn được một hay nhiều người hỏi thăm về đứa nhỏ. Hỏi để mà có chuyện để nói cũng có, hỏi vì thật sự quan tâm cũng có. Hiểu và thật sự thông cảm cũng có, thương hại hay tỏ vẻ thương hại cũng có. Nhưng chúng tôi vẫn thoáng thấy, ở một số người, niềm vui lấp loé trong ánh mắt, vì thấy con chúng tôi tệ hơn con họ, họ như được ve vuốt lòng tự ái vì xưa nay họ chẳng hơn chúng tôi được mặt nào, ánh mắt đó như nói rằng “Đấy, thấy chưa, tự kiêu cho lắm vào, giỏi giang cho lắm vào, rồi con cũng bị như thế, vênh mặt nữa không?”. Rồi họ xầm xì sau lưng chúng tôi rằng : “Ác giả, ác báo thôi”, “Ở ác quá mà” ... và liệt kê dùm chúng tôi bao nhiêu là lỗi lầm mà bất cứ người trẻ tuổi nào, trong phút bồng bột và suy nghĩ nông cạn ... cũng có thể mắc phải ...
- Nỗi đau đến từ những người được gọi là bác sĩ, chuyên gia : khỏi cần kể, vì ai cũng biết.
- Nỗi đau đến từ những trung tâm dạy trẻ tự kỷ và những người được gọi là giáo viên (có nhiều hay ít nghề và rất ít lương tâm). Xin nói thêm, những giáo viên chân chính không được tính trong mục này. Quý vị sẽ hỏi ranh giới nào để nhận biết được cái gọi là “chân chính” này. Xin thưa, người ngoài cuộc có thể không biết, nhưng phụ huynh chúng tôi biết, không ngay lập tức thì sau đó cũng biết. Vô vàn những đau thương và mất mát, không chỉ là tiền của, đã dạy chúng tôi nhanh chóng nhận ra được điều đó : Vì không phải ai cũng có thể, có cơ hội, có khả năng tự học hỏi và tự chăm sóc, dạy dỗ con ... nên bắt buộc phải dựa vào những nơi và những người ở trên. Và không biết tự bao giờ, như một quy luật bất thành văn, những cha mẹ như chúng tôi, được xem như những cái “mỏ vàng”, như “những con bò sữa” để họ ngày ngày mạnh tay “đào mãi, vắt mãi” ... Ở thời điểm này mà vẫn có những người chê 100,000đ/giờ là ít và tuyên bố rằng không được giá 150,000đ/giờ hay hơn, thì không ra khòi nhà.
- Nỗi đau đến từ những người xung quanh : chúng tôi không thể nhốt bé ở nhà cả ngày, cả đời, vì điều đó không giúp được gì cho bé ngoài việc trốn tránh thực tại. Nhưng chỉ cần dắt bé ra khỏi nhà đi đến bất kỳ nơi nào, bất kỳ thời điểm nào ... đều có thể “bị” nhận những ánh mắt, những thái độ còn xa mới được gọi là thiện cảm dành cho chúng tôi. Nhẹ nhàng lắm thì : “Bé này bị làm sao vậy? ... Ờ, tội há!”. Nặng đô hơn thì : “Sao lì lợm quá vậy? Không biết nghe lời gì hết”, rồi thì : “Bị thần kinh hả?”, “Đi chỗ khác chơi đi, quỷ đâu không, đốt phong lông giờ ...” hoặc (câu này thường nhất) “Mẹ kiểu gì mà không biết dạy con?” ... Nhìn những ánh mắt, vừa mới đây thôi còn ấm áp, ân cần, giờ đã “mang hình viên đạn”... những đôi môi, vừa mới đây thôi còn ngon ngọt chào mời, giờ đã “nhả ngọc phun châu” ... những đôi tay, vừa mới đây thôi con nắm níu kéo vời, giờ đã phũ phàng xua đuổi ... chúng tôi còn biết làm gì khác ngoài việc thui thủi dắt con ra đường, cho ra dáng một người biết điều, bất kể trời nắng hay trời mưa ...
- Nỗi đau đến từ những “con cái Chúa” : (phần này dành riêng cho người Công giáo) Là một người Công giáo, chúng tôi tự biết rằng, chúng tôi không chỉ chăm lo “phần xác” mà còn phải chăm lo “phần hồn” cho con. Ngay khi con đến tuổi học giáo lý, chúng tôi đưa con đến nhà dòng để học, với hy vọng con không học được “trường đời” thì học “trường đạo”, kể cả không học được gì thì các Sơ cũng có thể cầu nguyện, ban phúc lành cho con, nhưng các Sơ nhẹ nhàng nói rằng, chỉ dạy được những trẻ bình thường ... (Ủa, vậy rồi trẻ không bình thường thì đi đâu, xuống hỏa ngục chắc?). Còn khi đưa con vào nhà thờ, là nhà của Chúa, dành cho mọi con chiên của Chúa, mà con của Chúa thì có phải con nào cũng là “chiên lành” đâu, nên càng là “chiên ghẻ, chiên bệnh” thì Chúa càng thương, càng muốn chữa lành mọi bệnh tật cho nó, vậy mà, rất nhiều “con chiên ngoan đạo” đã khó chịu và xua đuổi chúng tôi ra ngoài vì ồn ào quá, mất trật tự quá, làm họ không thể tập trung mà xin Chúa nhậm lời cầu nguyện của họ “cho hoà bình ở Trung Đông”, “cho nước giàu phải biết chia sẻ của cải cho nước nghèo (như Việt Nam đây)”, “cho ai đó (chứ không phải là chính họ) phải biết bảo vệ môi trường sống của trái đất” ... Thương thay ...

Nói tóm lại là, có rất ít người hiểu và chịu tìm hiểu xem đứa bé đó bị cái gì, nó muốn cái gì, nó nói cái gì, tại sao nó lại như thế, tại sao nó làm vậy ... Mà tại sao phải tìm hiểu cơ chứ, phiền toái quá, mất thời giờ quá, có được cái lợi lộc gì đâu, trong khi còn bao nhiêu thứ phải lo, bao nhiêu thứ đáng quan tâm hơn, bao nhiêu thứ vui thú hơn là cái việc tìm hiểu một đứa trẻ tự kỷ, nói gì đến chuyện tìm hiểu xem cha mẹ nó là ai và đang sống như thế nào, và mình có thể giúp được gì không? Nó có là trẻ tự kỷ hay không thì cũng là con của ai đó, chứ có phải là con mình đâu. Nó có cha mẹ thì cha mẹ nó lo, cha mẹ nó lo không được thì nhà nước lo, nhà nước lo không được thì ... Trời lo ... kiểu gì thì cũng không đến phiên mình lo. “Trời đánh” (sấm sét) còn có cột thu lôi nữa là ... miễn là không đánh trúng mình ... Ai hơi đâu mà nghĩ sâu xa tới chuyện một ngày kia, mình (nếu còn trẻ), hay người thân của mình, hay con cháu mình đẻ ra một đứa tự kỷ. Ờ, mà nếu có như vậy thiệt, thì tới đâu tính tới đó, chắc lúc đó khoa học đã tiến bộ, chắc sẽ có cách để chữa cho nó, chứ có phải “đầu bù, tóc rối” như mấy mẹ nó bây giờ đâu ... Còn bây giờ hả, đứa nhỏ này không bình thường hả, cứ việc loại ra là xong, nhanh chóng, gọn nhẹ, chờ chừng nào nó được bình thường thì hãy chấp nhận nó. Xin lỗi nghe, vì bao nhiêu đứa bình thường còn lo không nổi đây. Dạ, dạ, em biết mà!!!

Còn nữa, nếu có ai đó, lòng đủ mạnh, tâm đủ sáng, lời lẽ đủ thuyết phục và quan trọng là mặt đủ “dày”, đứng ra quyên góp, xin tài trợ cho một đứa bé nào đó ... thì xin lỗi nha, con của anh chị không phải bệnh nan y, sắp chết, không phải ung thư, máu trắng, không phải hở tim 2-3 lá, cũng chẳng phải là khiếm thính, khiếm thị, hở hàm ếch mà nói là chỉ cần được tặng máy trợ thính, được mổ mắt ghép giác mạc hay khâu vá hàm ếch là có thể giúp bé một bước vào đời. Con của anh chị cũng chẳng phải tâm thần, bại não nằm một chỗ, bại liệt ngồi xe lăn ... Con của anh chị cũng chẳng đến mức chết đói, chết khát như những trẻ mồ côi, cơ nhỡ ... anh chị lấy tư cách gì mà đi xin trợ cấp ... Đến như hai chữ “khuyết tật” mà con của anh chị còn chưa đáng để công nhận kia kìa ...

Vâng, vâng, ngàn lần vâng, chúng tôi biết người ta nghĩ gì và nói gì về mình lắm chứ, chúng tôi biết thân, biết phận của mình lắm chứ, biết mình thấp cổ bé họng, có dám kêu gào gì với ai đâu, có dám gõ cửa cơ quan công quyền nào đâu, có dám xè tay nhận tài trợ của bất kỳ tổ chức nào đâu ... chỉ biết âm thầm, nhẫn nhịn, sống lặng lẽ, cho mình và cho con, giúp mình và giúp nhau ... Ấy vậy mà giờ đây, cuộc sống đó lại đang “được, bị” ai đó ở trên cao, sung sướng quá, rảnh rỗi quá hay nói như một chị phụ huynh là “rách việc quá” ... nên “ghé mắt” vào, “cưỡi ngựa, xem hoa” và không phải để hỏi thăm, động viên, khích lệ mà cố tình xoi mói, bới móc, đào xới ... mỉa mai, xuyên tạc và cười cợt trên nỗi đau của chúng tôi, trên những hạn chế và khiếm khuyết của chúng tôi ... Họ làm vậy với mục đích gì và họ nhận được gì, chúng tôi không biết. Nhưng chắc họ cũng không biết, một bài báo như thế đã làm chúng tôi bàng hoàng, sững sờ, đau đớn ... đến như thế nào. Một bài báo thiếu thiện chí, thiếu thông tin, thiếu hiếu biết, thiếu trách nhiệm ... kiểu như thế, chẳng khác nào bảo chúng tôi “ĐI CHẾT ĐI”. Quý vị có biết “TIẾNG THÉT TRONG CÂM LẶNG” nó như thế nào không, hỡi những con người “đức cao vọng trọng” kia ơi?


Thay đổi nội dung bởi daquyvang (2010-4-28 lúc 16:28:27) - Lý do: sửa thông tin

Quỷ nhỏ đã trở lại, ăn hại gấp nhiều lần!
 
  2010-4-28 lúc 22:29:15   
camvan84 
[Member]
Tham gia ngày: 2008-6-29
Số bài viết: 18
Mình chẳng hiểu j cả! Ai đó giúp mình với! Đọc ma buồn wa! Con người ta sống với nhau.....


 
  2010-4-29 lúc 13:13:50   
thanhmai 
[Member]
Tham gia ngày: 2010-4-5
Số bài viết: 13
Bài viết này với cương vị là một giáo viên hay phụ huynh có con mắc chứng tự kỷ?
Còn tôi là một giáo viên đã từng dạy trẻ tự kỷ, quả thực là không dễ chút nào. Những trẻ tôi đã từng dạy đến nay đã tiền triển theo chiều hướng rất tốt. Theo tôi được biết khi ba mẹ phát hiện con mắc chứng tự kỷ thì ba mẹ của bé đã xin nghỉ làm một thời gian để ở nhà “dạy con” theo sự chỉ dẫn của các bác sĩ, một mặt gửi trẻ đến trường mầm non để trẻ được hòa nhập. Còn một trường hợp là cháu hàng xóm nhà tôi, với kinh nghiệm đã từng tiếp xúc với trẻ tự kỷ, tôi và cô giáo đang trực tiếp dạy cháu có nói với gia đình về căn bệnh này và khuyên gia đình nên đưa cháu đi khám nhưng họ không tin và sau một thời gian theo dõi, gia đình mới chấp nhận cho cháu đi khám. Kết quả là cháu đã ắmc chứng tự kỷ. Tuy mua tài liệu hết 900 ngàn nhưng bố mẹ cháu bé đó vì mải làm nên không có thời gian để dạy cháu như hướng dẫn của bác sĩ.
Qua đây tôi thiết nghĩ các bậc làm cha mẹ và các cô giáo mầm non chúng ta hãy dành hết tình thương cho “con” dù chúng là những đứa trẻ bình thường hay không bình thường đi chăng nữa.


Thay đổi nội dung bởi Lisa (2010-5-3 lúc 10:43:15) - Lý do: Sửa lỗi

 
  2010-5-1 lúc 13:1:7   
Graphic 
[Member]
Tham gia ngày: 2008-1-14
Số bài viết: 273
Tôi đã đọc bài đó của phóng viên THảo Vân và hiểu nguyên nhân khiến chị Tâm bức xúc viết lá thư này.

Chị Tâm ạ, tôi là giáo viên tôi biết trông coi một trẻ tự kỉ khó khăn thế nào chứ chưa nói đến việc dạy dỗ cháu. Tôi biết nỗi đau của cha mẹ, gánh nặng tinh thần, vật chất mà một cháu đem đến cho gia đình là thế nào. Việc phóng viên đó đưa ra những nhận xét lạnh lùng đã khiến chị tất nhiên bị tổn thương.

Mong rằng chị không vì việc này mà ảnh hưởng tới tâm huyết của mình dành cho việc chăm lo dạy dỗ các bé.

Chúc chị, các cô giáo, các bé của trường mạnh khỏe và vui vẻ trong những ngày nghỉ Lễ này.




 
  2010-5-3 lúc 11:36:9   
daquyvang 
[Member]
Tham gia ngày: 2008-8-5
Số bài viết: 80
Nói về tự kỷ là một vấn đề không dễ dàng, viết về các vấn đề liên quan đến tự kỷ lại càng phải thận trọng.
Hội chứng tự kỷ mới được phát hiện trong thời gian gần đây, và vì thông tin về trẻ tự kỷ không nhiều, chính vì vậy rất nhiều người còn đang hoang mang và có cái nhìn, hiểu sai về hội chứng này.
Mong rằng sẽ có nhiều trung tâm mở ra tư vấn và có phương pháp khoa học hướng dẫn trẻ tự kỷ hòa nhập và đưa ra các thông tin chính xác để phụ huynh khỏi hoang mang.
Ngoài ra, các trung tâm mở ra cũng cần phải có sự kiểm soát của cơ quan chức năng nhằm tránh cho phhụ huynh "tiền mất tật mang"



dã quỳ luôn cháy hết mình trong mùa đông giá lạnh.
 
  2010-5-3 lúc 16:11:54   
ha vy 
[Member]
Tham gia ngày: 2008-9-22
Số bài viết: 90
Sau bài báo "đi tìm trường dạy trẻ tự kỷ" được trích nguồn lại từ báo Phụ Nữ, chúng tôi liên tiếp nhận được các phản hồi của giáo viên đang trực tiếp dạy trẻ tự kỷ cũng như phụ huynh có con bị tự kỷ. Đó là những bài viết dài mà đọc qua chúng tôi đã phần nào hiểu được nỗi vất vả cũng như cái tâm của những người tình nguyên gắn bó với công việc này. Đồng thời qua đó cũng đồng cảm hơn với những người cha, người mẹ không may có con bị tự kỷ, hiểu được những khó khăn mà hàng ngày họ đang phải vượt qua. Bài báo có những chỗ phản ánh không đúng sự thật làm ảnh hưởng không nhỏ đến tâm lý của họ. Qua diễn đàn, chúng tôi trích dẫn những bài viết này lên để mọi người cùng chia sẻ và có cái nhìn toàn diện hơn.


Phản hồi về bài viết "Đi tìm trường dạy trẻ tự kỷ"

Kính gửi : Báo Phụ Nữ - Cơ Quan Ngôn Luận Của Hội Liên Hiệp Phụ Nữ Thành Phố Hồ Chí Minh
Đồng Kính gửi: Phóng viên Thảo Vân

Về việc: Phản hồi cho bài báo “Đi tìm trường dạy trẻ tự kỷ“ trên báo Phụ Nữ Chủ Nhật ra ngày 25/04/2010

Kính thưa quý báo và phóng viên Thảo Vân;

Tôi là Trần Hồng Anh là người đã được chị Thảo Vân gián tiếp nhắc tới trong bái báo nói trên: “Tìm hiểu, chúng tôi được biết trường chỉ có hai giáo viên có kinh nghiệm chăm sóc TTK, vì hai cô có con là TTK”. Tôi là một trong hai “cô” đó. Nhưng không đúng như chị Thảo Vân nói, chúng tôi không hề trực tiếp tham gia dạy các cháu tự kỷ. Chúng tôi làm việc ở trường với tư cách là người quản lý. Ngoài việc quản lý, chúng tôi cũng chỉ hướng dẫn các giáo viên một số cách thức làm việc với trẻ và chăm sóc trẻ dựa trên chính kinh nghiệm của bản thân và những kiến thức chúng tôi đã học được từ các chuyên viên, bác sĩ trong lãnh vực tự kỷ nói riêng và nhi khoa nói chung. Là phụ huynh, chưa bao giờ chúng tôi cho mình là người “biết hết”, chính vì vậy, chúng tôi đã tổ chức các buổi huấn luyện về tâm vận động tại trường và mời chuyên viên trong lĩnh vưc này là cô Kelsey Jamieson đến giúp. Chúng tôi cũng đã gửi giáo viên của mình đến các lớp học về ABA của ông Tony Louw ở trường Renassance, quận 7. Khoảng 10 giáo viên của trường cũng từng được đưa đi học khóa học về RDI tổ chức tại Hà Nội. Một số giáo viên khác đã từng đến dự các buổi nói chuyện chuyên đề ở BVND 2…. Nếu chị Thảo Vân cần thông tin về các diễn giả trên cũng như thời gian cụ thể của các khóa học, chúng tôi sẽ cung cấp đầy đủ. Như vậy, thông tin mà nhà báo đưa ra về hai chúng tôi là hoàn toàn không chính xác.

Càng thiếu chính xác hơn là thông tin về đội ngũ giáo viên của chúng tôi. Thông tin “ Số còn lại thì "tay ngang", giống như tôi”, tôi ở đây là chị Thảo Vân, là một thông tin rất hồ đồ. Dựa vào đâu, vào lời nói miệng vu vơ của một người nào đó ư, mà chị Thảo Vân lại viết về đội ngũ giáo viên của chúng tôi như vậy? Chị Thảo Vân đã bao giờ đề nghị chị Tâm cho xem hồ sơ các giáo viên của chúng tôi chưa. Xin thưa với quý báo và phóng viên Thảo Vân, trường chúng tôi có đầy đủ các giáo viên chuyên ngành Giáo dục đặc biệt cũng như giáo viên mầm non tốt nghiệp trường CĐSP Mẫu Giáo TƯ 3. Chúng tôi cũng có các giáo viên tốt nghiệp Đại học chuyên ngành Tâm lý giáo dục, chuyên ngành Xã hội học. Một lần nữa, nếu quý vị muốn có bằng chứng cụ thể, xin mời đến trường của chúng tôi để chúng tôi cho xem hồ sơ. Quý vị làm việc cho một tờ báo có uy tín, đừng đưa thông tin theo kiểu “hỏi dò” như vậy. Bên cạnh các cô có bằng cấp chuyên môn phù hợp như vậy (đa số), chúng tôi cũng có một số ít giáo viên “tay ngang”. Đây là những cô giáo đã theo học các ngành nghề khác như Sư phạm ngọai ngữ, kế toán…….Ban đầu họ đến với nghề dạy trẻ tự kỷ này chỉ do tình cờ và vì những lý do rất khác nhau: giúp dạy bé TK con của người quen hay đơn giản chỉ là tìm việc làm tạm khi chưa có việc. Các cô giáo này thường bắt đầu công việc của mình ở vị trí bảo mẫu. Ở dây, tôi cũng xin nói rõ thêm là trường chúng tôi thường đăng thông tin tuyển dụng cho cả vị trí giáo viên và bảo mẫu. Chúng tôi cũng có nói với những người gọi điện thoại hỏi xin việc là “cứ tới trường làm thử”. Vì sao vậy? Bởi vì công việc dạy và chăm sóc trẻ TK này là một công việc vô cùng nặng nhọc, hoàn toàn không phải là một công việc “trong mơ” cho các cô gái trẻ. Chị Thảo Vân không phải là mẹ có con tự kỷ, càng không phải là giáo viên dạy trẻ tự kỷ, có lẽ chị không thể hình dung được công việc nuôi dạy trẻ TK vất vả đến thế nào đâu. Đa số các cô đến xin việc ở trường chúng tôi đều đã “bỏ của chạy lấy người” sau một thời gian ngắn. Số ít còn lại là những người có thể chịu đựng những vết xước do trẻ cào cấu, những vết bầm tím do trẻ đánh, cắn, có thể chịu được những buổi trưa không ngủ để trông chừng một trẻ nào đó vừa khóc lóc vừa la hét đến điếc cả tai. Có những bé tự kỷ, hơn 10 tuổi đầu rồi mà vẫn chưa kiểm soát được vệ sinh, vẫn “bậy” ra quần, ra nhà, còn ai ngoài các cô phải lau chùi don dẹp, tắm rửa. Tôi cảm phục các cô bởi vì chính tôi, hồi chưa có con, cũng chưa bao giờ nhúng tay vào làm những việc này. Việc chăm sóc trẻ TK đã gian nan, việc dạy trẻ cũng gian nan không kém. Những lúc bé tiến bộ, các cô vui bao nhiêu thì những lúc trẻ không hợp tác hoặc thoái lui, các cô cũng thất vọng bấy nhiêu. Mà với trẻ TK, việc trẻ học được kỹ năng này rồi quên kỹ năng kia là chuyện bình thường. Việc tập luyện cho trẻ một kỹ năng mất đến hàng tháng trời cũng là chuyện bình thường. Với những người ở lai như vậy, thiết nghĩ, chúng ta phải trân trọng tấm lòng của họ chứ sao lai lên án, chỉ trích. Sau một thời gian làm việc, khi các cô giáo “tay ngang” này bày tỏ nguyện vong muốn gắn bó lâu dài với nghề, chúng tôi đã rất ủng hộ và tạo điều kiên cho các cô tham gia các chương trình tại chức về Giáo dục đặc biệt tại các trường ĐHSP, CĐSP. Tôi có tìm kiếm trên mạng và tìm ra một bào báo cũ của chị Thảo Vân viết về các giáo viên, ban đầu cũng là “tay ngang”, ở một trường chuyên biệt khác. Quý báo và chị Vân có thể tham khảo lại tai link này http://drdvietnam.com/en/news/120944/vi. Tôi không khỏi thắc mắc là tại sao với cùng một vấn đề mà chị Thảo Vân lại có hai thái độ hoàn toàn khác nhau như vậy? Phải chăng “ghét thì bồ hòn cũng méo”? Vì lý do gì mà khi “điều tra” trường chúng tôi, chị đã tiến hành theo chiều hướng thiếu khách quan như thế này đây?

Trở lai vấn đề “trường lớp cho trẻ TK”, ai mà không biết môi trường mà chị Vân viết: “Theo BS Yến, điều trị cho TTK là một quá trình phối hợp gồm bác sĩ chuyên khoa thần kinh nhi, chuyên viên vật lý trị liệu, chuyên viên ngôn ngữ trị liệu, chuyên gia tâm lý và giáo viên ngành giáo dục chuyên biệt. Đây cũng là mô hình đang được áp dụng điều trị cho TTK ở tất cả các nước tiên tiến trên thế giới.” là vô cùng lý tưởng. Ở đây, tôi cũng xin đính chính rằng chị Hà Thị Kim Yến không phải là Bác sĩ mà là Cử nhân về Vật lý trị liệu. Chị Yến không xa lạ gì với nhóm phụ huynh có con TK chúng tôi cả. Nhưng thử hỏi, môi trường đó đang tồn tại ở đâu trên đất nước Viêt Nam này? Chị thử chỉ cho chúng tôi xem có ngôi trường nào đang áp dụng mô hình nói trên để chúng tôi đem con mình tới đó, để chúng tôi khỏi nhọc công từ bỏ nghề nghiệp chuyên môn mà mình đã được đào tạo, từ bỏ công việc mà chúng tôi đã làm mười mấy năm trời, từ bỏ vị trí trong công ty đã làm, các mối quan hệ đã có, nguồn thu nhập do chính mình làm ra, không giải trí, không phim ảnh, sống nhờ vào tiền chu cấp của chồng hàng tháng … để làm cái công việc trông con mình và con người khác này. Chị nhìn vào con số học phí 5 triệu rưởi, 6 triệu đồng/tháng rồi nghĩ rằng chúng tôi đang lời to đấy ư? Chị có biết rằng tỉ lệ giáo viên hoc sinh ở trường tôi là 1:1 không? Ngoài tiền lương và tiên ăn cho giáo viên, chúng tôi còn phải trích nộp các quỹ BHXH, BHYT, phải trích thưởng, lương tháng 13, rồi tiền nhà, điện nước của chúng tôi cũng gần 50tr đồng/tháng, công thêm tiền ăn và các chi phí khấu hao trang thiết bị….chúng tôi có cố gắng lắm mới thực hiện được việc lấy thu bù chi. Thật sự, nếu ở thành phố này có ngôi trường lý tưởng như trong bài báo nói (với điều kiện là trường không “chê” con chúng tôi nhé) thì chúng tôi sẽ đem ngay con mình tới đó xin học, cho dù học phí có là 10tr/tháng thì chúng tôi vẫn “lời” vì chúng tôi có khả năng kiếm ra nguồn thu nhập lớn hơn thế nếu vẫn tiếp tục đi làm.

Quý Báo và chị Vân à. Tôi cũng là một người mẹ đã từng lãng phí bao nhiêu thời gian vàng của con. Lý do vì sao vậy? Xin thưa, con của tôi đã 10 tuổi rồi. Ở thời điểm 8 năm về trước , hội chứng TK vẫn còn là một cái gì đó xa lạ lắm đối với cả giới y khoa lẫn giới truyền thông. Vào cái thời điểm can thiệp sớm nhất, hiệu quả nhất trong cuộc đời đứa bé, tôi đã đưa con đến BVND 2. Cái mà tôi có thể nhận được từ BV là một buổi tư vấn, rất chung chung, mỗi tuần hoặc mỗi 2 tuần. Con tôi cũng chỉ có thể được can thiệp ở BV vài tiếng mỗi tuần. Khoan nói về chất lượng giờ học, thời lượng can thiệp như vậy làm sao đủ để bé tiến bộ. Tôi không trách BV, cũng không trách các chuyên viên ở đây. Năng lực của BV chỉ có vậy, đội ngũ chuyên viên chỉ có bấy nhiêu người, họ có thể làm được gì hơn nữa cho con tôi? Thế là, tôi chỉ còn cách đem con về nhà và tự mày mò tìm hiểu, tự đọc tài liệu để tự dạy con. Dạy con ở nhà một thời gian, tôi đã thử đen con đến một trường Mầm non tư thục để hội nhập. Ban đầu mọi việc diễn ra suôn sẻ cho đến khi con tôi bị bệnh phải nghỉ học dài ngày. Khi quay lại trường, cháu không chịu vào lớp nữa mà cứ đứng ở cửa la hét ầm lên. Chuyện diễn ra như vậy vài ngày thì cô hiệu trưởng gọi tôi lên và từ chối không nhận cháu nữa. Lý do là sao các vị biết không? Là vì mặc dù các cô rất thương cháu nhưng phụ huynh khác nhìn thấy cảnh tượng kỳ dị ấy thì không chấp nhận được. Nhà trường đành không nhận cháu vì nếu nhận một cháu TK mà trường mất nhiều hoc trò bình thường khác thì doanh thu làm sao bảo đảm. Tôi đã khóc rất nhiều các vị à. Rồi một thời gian sau, tôi lại đưa con đền một Trung tâm can thiệp sớm thuộc Công ty TNHH Giáo dục nọ (có phải là công ty TNHH mà chị Vân đề cập tới trong bài báo không nhỉ?) Ở đó, con tôi cũng chỉ được xếp cho 2-3 buổi can thiệp một tuần. Một buổi 2 tiếng. Ở đó, các cô dạy gì cho con phụ huynh không được quyền biết. Chúng tôi chỉ có việc đưa con đến rồi ngồi ngoài cổng chờ đón con về. Tôi cũng đã từng đưa con đến một trường Chuyên biệt công lập, đúng tuyến theo hộ khẩu hẳn hoi. Con tôi được xếp vào một lớp 12 cháu, đa phần là Down, do 2 cô phụ trách . Một số ít các cháu khác thì chậm phát triển trí tuệ đơn thuần. Trong khi các cháu bị Down ngồi yên ngoan ngoãn, có cháu còn không buồn lê bước từ góc này sang góc khác của phòng, con trai tự kỷ kèm tăng động của tôi, trong nháy mắt, đã bay vèo qua cái hàng rào gỗ thấp lè tè trước cửa lớp để chực phóng ra cổng. Hàng rào như thế chứ có cao gấp đôi thế, trong điều kiện 1 cô trông đến 6 trẻ, con tôi cũng sẽ dễ dàng trèo qua trong 2 cái nháy mắt. Các cô lắc đầu và thừa nhận là mình chưa có kinh nghiệm làm việc với trẻ vừa tự kỷ vừa tăng động như con tôi. Khoan nói đến việc con tôi học được gì ở trường, chỉ riêng vấn đề an toàn đã làm cho tôi sợ chết khiếp và quyết định lại đem con về. Tôi cũng đã đem con đến một trường chuyên biệt khác và đã bị từ chối vì lý do trường đã quá đông trẻ và chỉ có thể nhận thêm trẻ dưới 5 tuổi mà thôi. Mỗi lần đem con về nhà là một lần tôi khóc hết nước mắt. Đường cùng, xin nhắc lại là đường cùng chứ không phải “nhanh chóng nắm bắt nhu cầu bức thiết của nhiều bậc cha mẹ”, tôi mới bàn với chị Tâm mở ngôi trường Tuổi Ngọc này. Chúng tôi mở trường, trước hết là cho con mình, sau đó là cho các bậc cha mẹ cũng có con TK và cũng chẳng biết đưa con đi đâu như chúng tôi.

Một lần nữa xin nhắc lại với chị Vân cùng quý báo, chúng tôi là phụ huynh và chúng tôi chưa bao giờ tự hào mình là người làm đúng hết. Giải pháp mở trường của chúng tôi chỉ là giải pháp tình thế. Chúng tôi vẫn ngày đêm mong mỏi có một ngôi trường trong mơ như Báo nói để chúng tôi có thể đưa con mình đến đó học tập vui chơi đó chứ. Nhưng tôi mong rằng, quý Báo nói riêng, các phương tiện truyền thông nói chung và toàn xã nội hãy có một cái nhìn khách quan hơn, thiện cảm hơn, thoáng hơn đối với vấn đề phụ huynh mở trường. Tôi hiểu thông điệp mà bài báo của chị Vân đưa ra là gì. Có phải là: Hãy đừng lãng phí thời gian vàng của con, đừng đưa con đến những cơ sở dạy trẻ TK kém chất lương, hãy gửi con vào các trung tâm can thiệp, nơi có đội ngũ chuyên gia hàng đầu làm việc, nơi có hệ thống phòng ốc, trang thiết bị hoàn hảo….. Vậy nơi đó là đâu, báo hãy chỉ ra cho phụ huynh chúng tôi luôn đi? Hay ở thành phố này, loại hình trung tâm như vậy vẫn chưa hiện hữu. Nếu như vậy, thông điệp mà bài báo đưa ra nên được gửi thẳng cho các cơ quan chức năng thì đúng địa chỉ hơn, chứ nếu dành cho chúng tôi thì phỏng có ích gì nếu không nói là chỉ làm rối trí phụ huynh thêm mà thôi. Mà giả sử trong tương lai, có một vài trung tâm như thế ra đời thì liệu có đủ đáp ứng nhu cầu của cha me trẻ TK không khi mà mỗi năm lại có hàng trăm ca tự kỷ được chẩn đoán tại mỗi BVNĐ?

Vậy thì, không biết quý vị có nghĩ như tôi không, thay vì phá đi những cái đang có để rồi chẳng biết khi nào mới xây lại được cái tốt hơn, tại sao chúng ta lại không làm mới những gì đã có. Quý báo đã có thông điệp gửi đến phụ huynh chúng tôi, vậy tôi cũng thay mặt các phụ huynh của trường Tuổi Ngọc gửi lại một thông điệp đến quý Báo: Hãy xây thêm chứ đừng phá bỏ, hãy giúp đỡ chứ đừng vùi dập, hãy cảm thông, chia sẻ chứ đừng lên án, chỉ trích, hãy mở lòng mình ra với mọi người để cùng làm cuộc sống tốt đẹp hơn.

Trở về thực trạng của trường chúng tôi và các trường, các nhóm trẻ do phụ huynh lập ra. Xin mọi người hãy nhìn vào mặt tích cực là chúng tôi đã giúp giái quyết gánh nặng cho rất nhiều gia đình, khi mà xã hội còn chưa đủ khả năng để giải quyết. Còn về các vấn đề mà chúng tôi làm chưa đúng, sao mọi người không giúp chúng tôi làm đúng hơn? Sao không giúp cho chúng tôi cách nào để có thể tuyển dụng đội ngũ giáo viên có bằng cấp, chất lượng cao lại có thể chấp nhận mức lương không đủ sống ấy mà ở lại với chúng tôi? Sao không giúp chúng tôi cách nào có thể mời các chuyên gia, chuyên viên đến công tác với chúng tôi với kinh phí tối thiểu nhất. Chúng tôi thu học phí quá cao. Sao không giúp chúng tôi tìm nguồn tài trợ để có thể hạ thấp học phí xuống còn một nửa, một phần ba mà vẫn đủ trang trải chi phí….. Quý vị ạ, chúng ta đã chứng kiến tình trang nhiều loại hình kinh tế, nhiều loại hình giáo dục, trong quá khứ đã từng bị dep bỏ để nhường chỗ cho các loại hình kinh tế, giáo dục ưu việt hơn, nay lại quay về. Vậy sao chúng ta không làm cho mô hình trường do phụ huynh thành lập tốt ngay từ đấu. Vì dù có bị chỉ trích đến đâu đi nữa thì mô hình này vẫn tồn tại và được khuyến khích tồn tại. Vì rằng nhà nước, các tổ chức… chẳng thể nào đáp ứng đủ nhu cầu về trường lớp cho con em chúng tôi. Giá như cũng nôi dung của bài báo trên nhưng nhà báo đưa ra thông điệp kiểu khác, đại loại “thực trạng các trung tâm dạy trẻ TK do phụ huynh thành lập là như vậy, mong xã hội, các cơ quan ban ngành hãy quan tâm để giúp họ hoạt động tốt hơn” thì chúng tôi đâu có phản ứng dữ dội như thế này.

Lời cuối cùng tôi muồn nói với quý Báo và chị Thảo Vân là: Con đường trước mặt trẻ TK và cha mẹ chúng vốn đã hẹp và lắm chông gai, xin mọi người hãy giúp làm cho nó bằng phẳng hơn, xin hãy giúp mở rộng chứ đừng đóng lại cánh cửa cuối cùng trước mặt chúng tôi. Xin Xã hội hãy mở rộng vòng tay với chúng tôi. Chúng tôi cần lắm sự cảm thông chứ không phải sự chỉ trích từ phía quý vị.

Xin cảm ơn và trân trọng kính chào.
Trần Hồng Anh



 
  2010-5-3 lúc 16:17:0   
ha vy 
[Member]
Tham gia ngày: 2008-9-22
Số bài viết: 90
Xin hãy hiểu đúng về chúng tôi


Kính gởi báo phụ nữ, phóng viên Thảo Vân và tất cả những ai quan tâm đến vấn đề này.

Tôi là Hồng Thanh Thoại Nhi, một phụ huynh của trẻ tự kỷ hiện đang theo học tại trường mầm non Tuổi Ngọc, P.28, Q. Bình Thạnh mà bài báo “Đi tìm trường dạy trẻ tự kỷ” của PV Thảo Vân đăng trên Báo Phụ nữ Chủ Nhật số ra ngày 25/4/2010.

Kính thưa quí báo, sau khi bài báo của PV Thảo Vân đến tay bạn đọc trong đó có số phụ huynh có con là TTK chúng tôi, chúng tôi đã hết sức phẫn nộ, hết sức sốc, hết sức tổn thương khi chia sẻ với nhau cảm nhận của mình về bài báo này. Tuy nhiên bức thư này của tôi gửi đến quý báo không dám đại diện cho ai cả (bởi vì tôi tin các vị đó sẽ tự viết thư cho quý báo như tôi đang làm), tôi chỉ nhân danh chính bản thân mình và đại diện cho đứa con kém may mắn của mình xin nhắn với quý báo và PV Thảo Vân một vài cảm nhận của mình.

Thưa quý báo và PV Thảo Vân, đọc xong bài báo đó, phản ứng đầu tiên của tôi là …rất lộn xộn (quý vị nghe thì thấy rất buồn cười nhưng đó là sự thật). Trước hết tôi ngạc nhiên (như thể là nghe ai đó nói về ngôi trường mình biết nhưng lại khang khác thế nào), rồi tôi lặng người đi và tiếp đến là một sự phẫn nộ trào lên như đê vỡ không ngăn lại được trước những dòng chữ đang nhòe đi trong nước mắt của tôi. Tôi đã dành 24h để giúp mình bình tĩnh lại một chút trước khi bấm điện thoại cho bạn bè trong báo giới để hỏi xem vị PV Thảo Vân đó là ai. Lý do đi tìm hiểu của tôi vì tôi muốn biết xem vị PV này có phải là một khuôn mặt quen thuộc trong giới phụ huynh có con em là TTK chuyên viết bài, đưa tin về TTK như chị P.A ở Đài truyền hình TP HCM, hoặc PV Đ.T của báo Tuổi trẻ, mà tôi biết hoặc đã từng được đọc bài, xem chương trình của họ hay chỉ là một phóng viên trẻ mới vào nghề. “Trời, có cần phải thế không? Sao lại phải biết PV Thảo Vân là ai? Chỉ cần biết đó là tác giả của bài báo là được rồi!” Xin thưa, cần lắm chứ. Cần bởi vì nếu bài báo này do ngòi bút của một phóng viên mới vào nghề và ít kinh nghiệm thì chúng tôi có thể cảm thông và chấp nhận (mặc dù rất không thể chấp nhận). Tuy nhiên, càng nghe các bạn kể về cô Thảo Vân nào là nhiều kinh nghiệm, nào là đã có những bài báo rất giá trị, nào là v.v… và v.v…, tôi càng phẫn nộ bởi vì một “cây đa, cây đề” trong nghề như vậy không thể nào viết một bài báo đầy sự vô trách nhiệm, thiếu tính chuyên nghiệp và thiếu tình người như vậy.

Trước hết, tôi xin nói về tính chuyên nghiệp của bài báo. Tôi biết mình chẳng là gì nên chẳng dám phán xét hay đánh giá ai. Nhưng nếu sự không chuyên nghiệp của người đó làm ảnh hưởng đến bản thân tôi hay đến những người thân yêu của tôi thì tôi không thể không nói. Bài báo của PV Thảo Vân toát lên một sự mỉa mai, châm biếm ngôi trường của con tôi, nào là phòng học được thiết kế đơn giản, nào là “các phòng học được thiết kế đơn giản, mỗi phòng là một vài bàn học với dụng cụ chủ yếu là những khối màu, hình ảnh đồ vật, con vật, hai máy vi tính”, nào là “Tại một phòng học ở tầng ba, trong phòng trải đầy những tấm nệm bọc simili nhiều màu, vài quả bóng nhựa, một chiếc xích đu nhỏ…”. Thưa phóng viên Thảo Vân, chị không có con bị tự kỷ, chị cũng không phải là chuyên gia hay là người làm công tác điều trị/đào tạo trẻ tự kỷ, vậy chị có biết một phòng học cho trẻ tự kỷ được thiết kế như thế nào không? Nếu chị đủ chuyên nghiệp thì trước khi đặt bút chê bai, chị phải đi tìm hiểu môi trường, cơ sở vật chất để dạy trẻ tự kỷ đúng chuẩn phải như thế nào đã, rồi khi đó chị mới có thể làm phép so sánh để có thể đánh giá về trường chúng tôi. Khi viết như vậy, chẳng lẽ chị cho rằng phòng học của các con chúng tôi phải đầy ăm ắp các loại dụng cụ y tế lủng lẳng với bác sĩ mặc blouse trắng đeo ống nghe cùng các cô y tá tay lăm lăm ống chích? Xin thưa với chị, chị đang nói về một ngôi trường, một lớp học chứ không phải là một phòng khám ở bệnh viện. Mà cho dù là ở bệnh viện đi nữa thì bác sĩ khi khám cho trẻ tự kỷ cũng chẳng mấy khi mặc blouse trắng đâu (vì không muốn trẻ sợ hãi) và “dụng cụ y tế” của họ chính là những gì mà chị đã nhìn thấy tại trường Tuổi Ngọc!

Một phòng học được thiết kế như trường Tuổi Ngọc như vậy đã đảm bảo tiêu chuẩn chưa? Xin thưa với chị đủ rồi! Sao tôi dám chắc như vậy? Bởi vì phụ huynh khác có thể không chắc lắm, nhưng tôi thì dám chắc với chị như vậy bởi vì 5 năm qua con gái Fanta của tôi đã được đi học tại một đất nước mà có thể cho là cung cấp điều kiện tốt nhất và chuyên nghiệp nhất trên thế giới cho trẻ tự kỷ: Hoa Kỳ! Ở đó, phòng học của con tôi cũng chi thiết kế như vậy, không hơn! Tôi không muốn nói nhiều về bản thân, nhưng để chứng minh, chị và quý báo có thể tham khảo bài báo đã viết về con tôi trên báo Tuổi trẻ cuối tuần số ra ngày 7/3/2010 (http://tuoitre.vn/Tuoi-tre-cuoi-tuan/366521/Cuoc-chien-cua-mot-nguoi-me.html). Tại đó quý vị có thể nhìn thấy bức ảnh Fanta chụp trong lớp học của mình vào ngày sinh nhật. Quý vị sẽ thấy một phòng học đủ tiêu chuẩn cũng giống hệt như phòng học ở Trường Tuổi Ngọc.

“Sau một hồi thuyết giảng về bệnh tự kỷ ở trẻ, cô T. cho biết, học phí ở đây từ 5,5 triệu đến 6 triệu/tháng/bé với cam kết bé sẽ tiến bộ. "Nhưng thời gian không tính bằng tháng mà phải đo bằng năm. Phụ huynh nên lường trước để tính toán tài chính". Thưa chị Thảo Vân, cô Tâm nói như vậy không có gì là sai cả! Một lần nữa, nếu chị đủ chuyên nghiệp, thì ngay khi phác thảo ra ý định viết bài này, dù là một người mới vào nghề-theo cá nhân tôi- cũng sẽ làm một động tác cơ bản: Tìm hiểu xem tự kỷ là gì mà với tiến bộ của CNTT thời nay, chị sẽ có được câu trả lời trong một cái nháy mắt: Google từ Autism.

Autism
From Wikipedia, the free encyclopedia
Management
Treatment is expensive; indirect costs are more so. For someone born in 2000, a U.S. study estimated an average lifetime cost of $3.74 million (net present value in 2010 dollars, inflation-adjusted from 2003 estimate[135]), with about 10% medical care, 30% extra education and other care, and 60% lost economic productivity

Xin tạm dịch (bởi vì tôi không phải là dịch giả chuyên nghiệp):
Hội chứng tự kỷ
(từ Wikipedia)

Việc điều trị là đắt đỏ, các chi phí gián tiếp còn đắt hơn. Với một người sinh ra vào năm 2000, một nghiên cứu tại Hoa kỳ đã ước tính chi phí trung bình trọn đời cho một người tự kỷ được sinh ra vào năm 2000 là 3.74 triệu USD (lấy giá trị hiện tại thuần vào năm 2010, được điều chỉnh theo tỷ giá lạm phát của năm 2003), trong đó 10% là chi phí y tế, 30% cho giáo dục và các chi phí chăm sóc khác, 60% là do mất năng suất kinh tế.

Thưa quý báo và chị Thảo Vân, những người phụ huynh có con là TTK như chúng tôi, chẳng dám mơ ước cao xa gì con mình sẽ tạo ra được giá trị kinh tế cho xã hội dù rằng khi mang thai, tất cả chúng tôi đều ước mơ con mình sau này sẽ là thiên tài, là kỹ sư bác sĩ, là ông nọ bà kia, hay chí ít là người có ích cho xã hội. Chúng tôi biết thân biết phận lắm, con đã như vậy rồi, chúng tôi chỉ còn mong sao con có thể tự chăm sóc được cho mình, tự biết ăn uống tắm rửa làm vệ sinh để không làm phiền người khác, mong sao con ra đường có thể đi đứng đàng hoàng, biết nguy hiểm để không lao ra đường, biết trật tự không chạy nhảy trong nhà hàng, biết im lặng ở những nơi công cộng như rạp chiếu bóng… để những người-may-mắn-hơn-con-chúng-tôi không nhìn các con một cách xoi mói, thiếu thiện cảm, hay xem các con như những sinh vật ngoài trái đất hoặc gắn cho con chúng tôi cái mác rất chung mà cũng rất tàn nhẫn: Đồ thần kinh! Nhưng cho dù loại bỏ điều đó ra, chúng tôi đào đâu ra 40% của hơn 3 triệu USD đó để lo cho con mình. Cả đời chúng tôi quần quật có khi chưa kiếm được ra 10% của con số đó! Vì vậy xin thưa với chị, số học phí 5.5-6 triệu đồng/tháng đó đối với chúng tôi, dù nghèo, vẫn có thể gọi là rẻ để con chúng tôi được nhận những gì mà chúng đang được nhận tại trường Tuổi Ngọc. Chị có biết rằng tỷ lệ giáo viên:học sinh là 1:1 ở trường Tuổi Ngọc- một tỷ lệ được cho là lý tưởng và rất cần thiết- thì ngay ở Mỹ vẫn không thể có được hay không? Tiểu bang Michigan nơi mẹ con tôi đã sống, là một tiểu bang Dân chủ (luôn quan tâm đến phúc lợi xã hội hơn các tiểu bang Cộng hòa), vốn dành nhiều ngân sách cho giáo dục TTK cũng chưa đáp ứng nổi tỷ lệ đó. Lớp học của Fanta có 8 học sinh nhưng chỉ có 1 giáo viên (teacher) và 2 phụ tá có kinh nghiệm (paraprofessional). Tôi trộm nghĩ phải chăng vì vậy mà bên cạnh những tiến bộ vượt bật về hành vi, ngôn ngữ, con tôi vẫn còn một số hạn chế mà khi trở về Việt nam, học ở trường Tuổi Ngọc, con tôi đã vượt qua được nhờ sự dạy dỗ và chăm sóc tận tình và sâu sát của các thầy cô ở trường nhờ tỷ lệ 1:1 đó. Dẫn chứng: ở Mỹ con tôi mỗi lần uống thuốc phải nhờ thêm 2 người lớn ghè chân tay (đó là còn may bên đó bất kỳ loại thuốc nào cũng có dạng lỏng dành cho trẻ em chứ không giống ở đây khi đứa con trai 3 tháng tuổi của tôi phải uống thuốc viên tán nhuyễn vì thuốc đặc trị không có dạng lỏng), tôi ngỡ ngàng khi nhìn thấy con tôi tay cầm viên thuốc và ly nước uống trước mặt mẹ một tháng sau khi gửi con vào trường Tuổi ngọc. Bơi lội không có trong giáo trình học của Fanta tai Mỹ va được xem là dịch vụ phụ trội, rất đắt đỏ mà tôi không kham nổi với đồng lương của mình.Giờ đây tại hồ bơi của Trường Tuổi ngọc, con tôi đã có thể bơi ngửa. Đó là vài ví dụ rất nhỏ trong rất nhiều những điều các thầy cô đã làm cho các con chúng tôi. 5 triệu rưỡi đó tiêu vào đâu ư? Ngoài chi phí lương cho cô giáo, chị Thảo Vân đã thử nhìn vào bảng thực đơn mà các con chúng tôi được ăn hàng ngày chưa? Chị có biết chi phí cho những chuyến đi chơi xa định kỳ cho các con chúng tôi tốn kém cỡ nào, đó là chưa kể các chi phí duy tu bảo dưỡng cơ sở vật chất xuống cấp rất nhanh- thành quả của những hành vi tăng động và những cơn thịnh nộ (tantrum) hàng ngày, hàng giờ và thậm chí hàng phút của các em bé bị tự kỷ. Chẳng thế mà cách đây 8 năm khi còn ở Hà nội, hàng tháng tôi đóng học phí cho con tôi tại một trường mầm non phải cao hơn 50,000 đồng với lý do con tôi…phá đồ chơi nhanh hơn các bạn khác!!! Thời gian để nhìn thấy sự tiến bộ của con chúng tôi đúng là phải tính bằng năm chứ không phải bằng tháng. Chị may mắn có những đứa con bình thường nên chị thấy cần phải đặt dấu chấm hỏi với chị Tâm, nhưng với những người trong cuộc như chúng tôi, chuyện đó là điều hiển nhiên. Tôi đợi gần 6 năm để Fanta của tôi có thể nói “Con muốn…” để biểu đạt nhu cầu của mình và gần 10 năm chỉ để được nghe tiếng gọi “Mẹ ơi”. Nếu chị chiu khó tìm hiểu kỹ trước khi viết bài, có lẽ chị Tâm đã không bị chị đóng cho một dấu chấm hỏi oan nghiệt đến thế. Đọc bài báo của chị, bạn đọc và những người không phải là phụ huynh chúng tôi có lẽ sẽ nghĩ rằng các trung tâm dạy TTK đều là những kẻ lừa đảo, tìm cách moi tiền của phụ huynh nhưng lại bỏ mặc con họ.

Chỉ nhìn qua vào hiện tượng “Cô và trò ai làm việc nấy, một số trò đang tập bước chân trên đệm, tập bò. Số khác uể oải nửa nằm, nửa ngồi ở góc phòng... còn hai cô giáo thì đang mải... cạo gió cho nhau!”, PV Thảo Vân đã vội kết luận chúng tôi đang “lãng phí thời gian vàng” của con mình. Chị Thảo Vân ơi, nếu chị có thể làm cho một đứa trẻ tự kỷ như con tôi tập trung vào viết một trang từ đầu đến cuối, đọc một mạch hết một cuốn truyện tranh hay hoàn thành một lèo bài thể dục, tôi sẵn sàng làm cho chị bất kỳ điều gì chị muốn để trả ơn! Chị có biết rằng một đứa trẻ tự kỷ chịu tập trung vào một hoạt động nhất định trong 5 phút đã được xem là giỏi lắm rồi không? Các con chúng tôi lúc học, lúc chơi, là chuyện rất bình thường trong một ngày bình thường của một TTK. Chị lên tiếng giúp phụ huynh chúng tôi ư, bất bình hộ chúng tôi ư? Vậy trước khi lên tiếng giúp, bất bình giúp, chị đã thử cố gắng phỏng vấn 1 trong số phụ huynh của trường Tuổi Ngọc để xem họ nghĩ gì về điều đó như một phóng viên chuyên nghiệp (lại chuyên nghiệp) cần phải làm?

Tôi biết rõ một phóng viên khi tác nghiệp đôi khi cũng phải sử dụng kỹ thuật kỹ xảo để săn tin viết bài. Nhưng các bạn bè phóng viên của tôi (có người còn ít tuổi nghề hơn chị rất nhiều) đểu chỉ dùng đến kỹ xảo rất cần thiết, trong trường hợp khẩn cấp và nghiêm trọng, khi mà nếu thông tin không kịp công bố thì sẽ nguy hại đến xã hội như tham ô, như mưu sát, như hủy hoại môi trường, v.v…Xin hỏi chị Thảo Vân, chị đã bao giờ gọi điện đến trường Tuổi Ngọc xin làm phỏng vấn trực tiếp với tư cách của một nhà báo chưa để rồi bị từ chối nên chị đành phải giả dạng giáo viên xin việc và phụ huynh xin học để tìm kiếm thông tin? Chị đã không làm đúng những gì- mà cá nhân tôi cho rằng- theo đúng quy trình đạo đức nghề nghiệp của một nhà báo khi tác nghiệp. Tôi được biết đã có rất nhiều báo muốn phỏng vấn hai chị Tâm và Hồng Anh (sáng lập viên của trường) với những mục đích xây dựng rất cao đẹp nhưng vì nhiều lý do mà trong đó có lý do bảo vệ quyền riêng tư của các bé và gia đình, các chị từ chối lên báo. Nhưng đâu có nhà báo nào đóng giả phụ huynh, đóng giả giáo viên để viết một bài báo thiếu tính chính xác và chà đạp lên các giáo viên dạy TTK và những phụ huynh có con là TTK như chị. Tôi nghĩ có lẽ các phóng viên đó họ sáng suốt hơn khi nhận ra được mục đích chúng tôi xây nên ngôi trường này, họ biết rõ thầy cô của các con chúng tôi không lừa đảo, họ biết những ngôi trường như Tuổi Ngọc và các trung tâm dạy TTK khác không hề có hại cho xã hội nên họ để chúng tôi yên!

Thưa PV Thảo Vân, chị dựa vào đâu để kết tội phụ huynh chúng tôi đang lãng phí thời gian vàng của con mình. Nếu Việt nam có được một cơ sở có đầy đủ “bác sĩ chuyên khoa thần kinh nhi, chuyên viên vật lý trị liệu, chuyên viên ngôn ngữ trị liệu, chuyên gia tâm lý và giáo viên ngành giáo dục chuyên biệt. Đây cũng là mô hình đang được áp dụng điều trị cho TTK ở tất cả các nước tiên tiến trên thế giới. Chắc chắn việc điều trị sẽ không đạt hiệu quả nếu thiếu một trong các chuyên viên trên.”, thì tôi đâu có trở thành một kẻ tha hương suốt 5 năm qua, tôi đâu có phải quẳng bằng cấp của mình vào xó nhà, từ bỏ công việc mình yêu thích và một vị trí quan trọng trong công ty để mày mò từ đầu trên xứ người với một công việc trả cho tôi đồng lương tối thiểu 10USD/giờ chỉ để con có được một nơi chấp nhận nó là một học sinh, một con người! Phải, tôi đã từng lãng phí thời gian vàng của con khi gửi nó vào một trường mầm non bình thường (mà phải đi cửa sau mới được vào), với mức học phí cao hơn con người ta để cho suốt ba tháng ròng rã mỗi ngày con tôi bị cô giáo của mình giam vào buồng tối! Còn trị liệu ư? Tôi phải xếp hàng chờ cả buổi sáng ở các bệnh viện Nhi mới đến lượt con mình được làm việc với chuyên viên trị liệu 30 phút. Tôi là một bà mẹ độc thân chứ không có gia đình hạnh phúc như chị, tôi còn phải đi làm để nuôi con nữa chứ. Chúng tôi đâu thể hít khí trời mà sống. Vậy là cơ hội trị liệu hiếm hoi đó con tôi cũng không có được vì mẹ nó không thể phân thân. Lo được phần “con” thì lại không thể lo cho phần “người” của nó bởi vì khi tôi rời Việt nam, trường Tuổi Ngọc chưa được thành lập, tôi phải ôm đứa con la hét của mình vào cơ quan sao? Mà có được mấy ai có được cái “may mắn” tha hương như tôi? Nếu không có Tuổi Ngọc, thì những phụ huynh như tôi sẽ làm cách nào để tồn tại, để sống chung với hội chứng tự kỷ? Con tôi may mắn được học ở Mỹ, nhưng bé chỉ đến trường từ 8h30 đến 15h30, thứ 7, chủ nhật nghỉ. Các thầy cô ở Tuổi ngọc chăm con chúng tôi từ 7h sáng đến 5h chiều, từ thứ 2 đến thứ 7, đủ để thấy được sự hy sinh của người sáng lập cũng như các giáo viên ở trường mà đa phần là rất trẻ, đang ở tuổi yêu, tuổi tận hưởng những gì đẹp nhất của thời thanh xuân. Sao họ không chọn các trường mầm non bình thường để ngày thứ 7 có thể tự do hẹn hò, phim ảnh, shopping với bạn bè và người yêu mà chấp nhận đến Tuổi Ngọc để cho con chúng tôi cấu xé, để tắm rửa và…dọn vệ sinh cho con chúng tôi? Chỉ có một câu trả lời: Họ là những người có tâm! Tôi ước gì chi được đi tham quan trường con tôi đã từng học, nơi mà các paraprofesional người nào cũng to lớn như Rambo, lực lưỡng như hộ pháp đê “chống đỡ” những cơn thịnh nộ của trẻ để chị so sánh với những giáo viên “bé nhỏ” của con chúng tôi, chị sẽ thấy họ đáng được trân trọng và vinh danh hơn là bị chị chà đạp.

Thưa chị Thảo Vân, tôi không biết động cơ của chị đằng sau bài báo này là gì. Nếu chị muốn nêu lên một thực trạng xã hội cần được quan tâm để giúp đỡ cho những đứa con bất hạnh của chúng tôi, thì chí ít đến cuối bài hay đâu đó trong bài viết, chị cũng nên lên tiếng cảnh tỉnh các cơ quan hữu quan chứ. Tôi dùng kính lúp soi vào bài báo cũng không nhìn thấy được sự quan tâm của chị mà chỉ thấy toàn là sự chỉ trích. Tôi cũng không hiểu một tờ báo lớn và uy tín như Báo phụ nữ lại có thể cho đăng một bài báo mà về mặt kỹ thuật thì thiếu tính chính xác và độ trung thực, về mặt đạo đức thì thiếu đi tính nhân bản như vậy. Bài báo của chị đã làm cho các giáo viên của con chúng tôi bị sốc, bị tổn thương và trầm uất nặng nề và tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến khả năng làm việc của họ. Người chịu hậu quả sau cũng từ chuyện này, lẽ tất nhiên, chính là những đứa con tội nghiệp của chúng tôi. Đó là lý do vì sao ở đầu bài tôi cho rằng bài báo này ảnh hưởng đến tôi nên tôi mới lên tiếng.

Hôm nay là sinh nhật Fanta và 4 bạn khác ở trường. Chúng tôi đã lên kế hoạch về một buổi liên hoan rất vui cho các con tại trường, nhưng bài báo của PV Thảo Vân đã ảnh hưởng nặng nề lên tâm trạng tát cả chúng tôi. Liệu các con chúng tôi có còn được vui trọn vẹn nữa hay không trong ngày sinh nhật chúng? Tôi chỉ xin nhắn với chị Vân rằng: Ngòi bút có thể giết chết người ta, xin chị hãy tìm xem lại bộ phim Nghề Báo để nhắc nhở chị về đạo đức nghề nghiệp. Xin gửi thêm chị một thông điệp nữa từ gia đình của một TTK: Chúng tôi đã đau khổ lắm rồi, nếu chị có thể giúp làm vơi được nỗi đau đó chúng tôi xin đội ơn lắm lắm, còn nếu không, xin chị hãy để chúng tôi được yên, để chúng tôi có thể tự cứu con mình.

Chúc chị sức khỏe và chúc quý báo có được những bài báo chất lượng và nhân bản hơn.

Trân trọng
Hồng Thanh Thoại Nhi


 
  2010-5-3 lúc 16:18:35   
ha vy 
[Member]
Tham gia ngày: 2008-9-22
Số bài viết: 90
Hãy lắng nghe chúng tôi

Tôi tên là: Vũ Thị Thùy Dung. Hiện tôi là giáo viên trường Mầm non Tuổi Ngọc, là trường ở phường 28, quận Bình Thạnh, địa điểm mà bài báo “Đi tìm trường cho trẻ tự kỉ” nhắc tới.
Buổi sáng thứ 2, ngày 26-04-2010, tôi tới trường với một tâm trạng vui vẻ để chào đón một tuần làm việc mới, và cũng vì trường mới nghỉ 2 ngày thứ Bảy và Chủ nhật cho các cô xả hơi. Tuy nhiên, khi vừa vào trường, các cô khác đã ồn lên: “Cô đã đọc báo chưa? Họ nói về trường mình mà không có một thiện chí gì hết!”. Tôi rất ngạc nhiên “Trường mình lên báo hả? Có chuyện gì vậy?”. Và rồi tôi đọc. Bài báo này được Quý báo in ra, là tờ báo mà rất có uy tín với bạn đọc. Song, sau lần đọc này thì bản thân tôi không thể tin nổi. Ngày làm việc trôi qua thật nặng nề. Mọi người nhìn nhau. Tôi thì cố gắng sắp xếp lại sự việc theo trình tự để xem lại sự việc như thế nào. Tôi đã bị sốc.
Trường tôi được thành lập vào tháng 7/2008 do hai phụ huynh có con tự kỉ lập ra là chị Phạm Thị Kim Tâm và chị Trần Hồng Anh. Các chị mở trường này ra, trước hết là vì con mình, và cũng như bao phụ huynh khác của trường mong ước có một ngôi trường để con mình được học, được chơi. Các chị mở trường ra, còn vì những đứa trẻ khác có cùng hoàn cảnh và để giúp những phụ huynh khác được nhẹ gánh hơn, an tâm hơn cho công việc của họ. Các chị không hề có ý khuếch trương quy mô của mình ra vì các chị hiểu sức mình là có hạn. Nếu mở rộng thêm ra thì mình cũng không làm tốt được, không kiểm soát hết được mọi chuyện. Do đó, cũng nhiều lần có người gọi tới muốn phỏng vấn, muốn làm chương trình truyền hình,… trường tôi đều lựa lời từ chối cả. Lý do duy nhất vì chúng tôi chỉ làm hết sức của mình. Trường chúng tôi được thành lập dựa trên kinh nghiệm, kiến thức và tâm huyết của phụ huynh, những người đã phải trả những giá quá đắt trên chặng đường dài tìm lại cuộc sống gần như bình thường cho con của họ và cho chính bản thân họ. Trường còn là nơi tập hợp của các giáo viên, bảo mẫu - những người ngày ngày chăm sóc, dạy dỗ những học trò thương mến – những đứa con của chúng tôi. Nếu không có lòng yêu thương con người, không có con mắt cảm thông và cái đầu dám nghĩ, đôi tay dám làm,… thì chắc chắn, tất cả chúng tôi, những giáo viên, bảo mẫu, nhân viên trong trường sẽ không trụ lại lâu như vậy. Bởi một lẽ đơn giản vô cùng: chúng tôi cũng có bằng cấp, có kiến thức chuyên môn, có bàn tay lao động cật lực thì chúng tôi vẫn sống được bình thường, còn sống tốt hơn nữa là khác. Quý vị và các bạn muốn biết, muốn tìm hiểu thêm sự thực thì cứ tới coi một ngày làm việc của chúng tôi đi. Sẽ có bé này la khóc, nằm lăn ra đấy rồi khi bé cáu lên thì bé sẽ cào cấu, đánh đập. Đối tượng có thể là chính bản thân các bé, có khi lại chính là các thầy cô bên cạnh bé. Có ai hiểu cho chúng tôi khi ngày ngày chúng tôi vẫn tự nguyện làm “bao cát” cho học trò của mình trút giận lên? Chúng tôi đã bao giờ tố lên rằng học trò đánh mình đau quá, sợ quá rồi bỏ bê công việc chưa? Nếu chúng tôi làm thế thì lấy ai là người chăm sóc, dạy dỗ cho các con? Và tại sao chúng tôi phải chấp nhận cho các bé đánh mình? Vì nếu chúng tôi không lăn vào, không có chỗ cho các bé “xả” ra thì người chịu trận lại là chính các bé đó và những bé xung quanh. Nếu không ai giúp được gì cho các con em của chúng tôi thì làm ơn hãy để các bé được bình yên.
Xét về nội dung trong bài báo, tôi thấy bài báo viết có chỗ đúng, có chỗ không đúng, không chấp nhận được.
Thứ nhất, khi cô Thảo Vân viết về việc tuyển dụng giáo viên của chúng tôi, cô viết: “Từ một thông tin "lượm" được trên mạng: "Cần giáo viên dạy TTK, liên hệ số điện thoại 35561..." tôi đã liên hệ tìm việc. Sau khi hỏi qua loa: "Em có học sư phạm không? Có kinh nghiệm gì về dạy TTK không?"..., dù tôi đã nói rõ là chưa từng học sư phạm mầm non, đầu dây bên kia vẫn khuyến khích: "Em cứ đến xem thử có làm việc được với TTK hay không? Nếu có kinh nghiệm dạy TTK, mức lương 2,5 triệu/tháng, nếu chưa có kinh nghiệm hai triệu/tháng, tiền ăn trưa 15.000đ/ngày. Làm việc từ 7g sáng đến 17g mỗi ngày, từ thứ hai đến thứ bảy". Sau khi đọc những lời này, tôi thấy, có lẽ chính cô T.V(Thảo Vân) đã làm cho nó tự trở thành “lộn xộn” theo cách của cô. Trường tôi chỉ tuyển giáo viên và bảo mẫu. Giáo viên nếu có kinh nghiệm làm việc với trẻ tự kỉ rồi thì mức lương mới là 2.5 triệu/tháng. Còn nếu vào làm bảo mẫu thì lương là 1.5 triệu/tháng cộng với tiền ăn là 15.000đ/ngày. Giáo viên thì cần có kinh nghiệm hơn vì giáo viên là người trực tiếp làm việc với trẻ, trực tiếp dạy trẻ. Bảo mẫu thì có thể đào tạo theo thời gian. Hơn nữa, nghề này rất kén người và không phải ai muốn làm cũng được. Mong cô T.V tìm hiểu kỹ trước rồi hãy viết.
Thứ hai, cô T.V còn viết “Sau một hồi thuyết giảng về bệnh tự kỷ ở trẻ, cô T. cho biết, học phí ở đây từ 5,5 triệu đến 6 triệu/tháng/bé với cam kết bé sẽ tiến bộ. "Nhưng thời gian không tính bằng tháng mà phải đo bằng năm. Phụ huynh nên lường trước để tính toán tài chính". Xin nói rõ, ở đây chúng tôi không phải là những nhà thuyết giáo, đi truyền đạo; chúng tôi mở trường ra cũng không nhằm mục đích nâng cao mình lên cho nên cô dùng từ “thuyết giảng” là không phù hợp, rất thiếu thiện chí. Còn về tiến trình can thiệp với trẻ tự kỷ, mong cô hãy đi tìm hiểu ở những phụ huynh khác xem con của họ tiến bộ sau bao lâu, là mấy tháng hay mấy năm thì đứa trẻ mới chơi, mới vận động được hay mới nói được? Hơn nữa, khi cô muốn viết về trường chúng tôi, thiết nghĩ cô cần phải tìm hiểu thêm về chúng tôi đã chứ! Cô có biết chị Tâm và chị Hồng Anh là những ai trong hội phụ huynh của trẻ tự kỷ Thành phố và cái khóa học ở Bệnh viện Nhi Đồng I kia cũng có công sức của hai chị ở đó hay không? Chúng tôi, những giáo viên khi được nhận vào làm việc tại trường, cũng phải nhờ các chị đào tạo lại bằng những kiến thức, kinh nghiệm xương máu của chính các chị mà ra. Hơn ai hết, chúng tôi cũng hiểu được một điều đơn giản, các chị đã rất tâm huyết với những người cùng hoản cảnh với mình bao nhiêu thì mới đi “vác tù và hàng tổng” như thế này. Vậy thử hỏi rằng, có người thầy nào tốt hơn thế hay không?
Thứ ba, khi cô Vân nói “Dạo một vòng quanh trường N., chúng tôi thấy khoảng 30 học sinh từ 4 đến 14 tuổi đang nô đùa trong các phòng học được thiết kế đơn giản, mỗi phòng là một vài bàn học với dụng cụ chủ yếu là những khối màu, hình ảnh đồ vật, con vật, hai máy vi tính. Tại một phòng học ở tầng ba, trong phòng trải đầy những tấm nệm bọc simili nhiều màu, vài quả bóng nhựa, một chiếc xích đu nhỏ với gần 20 trẻ. Cô và trò ai làm việc nấy, một số trò đang tập bước chân trên đệm, tập bò. Số khác uể oải nửa nằm, nửa ngồi ở góc phòng... còn hai cô giáo thì đang mải... cạo gió cho nhau!”. Đó là sự thật! Sự thật mà tất cả mọi người cần phải biết về chúng tôi. Trường chúng tôi có gần 30 học sinh thì những thầy cô và quản lý cộng lại cũng là 30 người. Tỷ lệ xấp xỉ là 1-1. Và nếu một thầy cô nào bệnh quá phải nghỉ thì những người khác phải làm thay, mà làm thay thì thật khó vì các bé có bé khó bé dễ. Bé nào dễ thì thầy cô cũng thấy dễ chịu. Gặp bé khó thì bé đó nằm lăn ra và không chịu nghe lời người nào hết. Vì thế, chỉ trừ khi là thầy cô bệnh quá, mệt quá, không lê được nữa thì mới được nghỉ ở nhà, nếu còn cố được thì phải ráng tới trường. Nếu không thế thì học trò của mình ai lo? Rồi khi chúng tôi tới trường, chúng tôi mệt quá thì cũng phải cho chúng tôi nghỉ một chút, miễn sao chúng tôi luôn để mắt tới các con, không để các con xảy ra sự cố gì (mà sự cố là chuyện thường nhật ở trường). Chúng tôi cũng đã vào “góc phòng” để “cạo gió” rồi đấy chứ? Còn chuyện khi tập vận động cho các bé, khi tập cho bé này xong thì phải cho bé nghỉ một chút chứ, nếu không thì sao bé có sức mà học và tập tiếp theo được???
Thứ nữa, cô Vân còn viết thêm “Tìm hiểu, chúng tôi được biết trường chỉ có hai giáo viên có kinh nghiệm chăm sóc TTK, vì hai cô có con là TTK. Số còn lại thì "tay ngang", giống như tôi.” Tôi cũng không biết cô T.V dựa vào đâu, vào cái gì để nói rằng giáo viên trong trường tôi đều là “tay ngang” giống như cô? Không lẽ các Đoàn Kiểm tra của Phường 28, của Quận Bình Thạnh đã “nhắm mắt làm ngơ” cho chúng tôi hoạt động như vậy hay sao?
Theo cô Vân thì “điều trị cho TTK là một quá trình phối hợp gồm bác sĩ chuyên khoa thần kinh nhi, chuyên viên vật lý trị liệu, chuyên viên ngôn ngữ trị liệu, chuyên gia tâm lý và giáo viên ngành giáo dục chuyên biệt. Đây cũng là mô hình đang được áp dụng điều trị cho TTK ở tất cả các nước tiên tiến trên thế giới. Chắc chắn việc điều trị sẽ không đạt hiệu quả nếu thiếu một trong các chuyên viên trên.” Tôi đồng ý với ý kiến này của cô. Vậy cô hãy làm ơn chỉ giùm chúng tôi một trường như thế, có đầy đủ các chuyên gia như thế để học trò của chúng tôi tới học. Chúng tôi sẵn sàng tìm công việc khác nếu như học trò thân yêu của chúng tôi có môi trường học tập khác tốt hơn. Hay là lại để cho học trò của chúng tôi bơ vơ, không nơi đâu nhận, và để tìm ra được một ngôi trường như cô nói chắc tới Tết…Công-gô quá!
Thực lòng, chúng tôi không muốn phải nói ra những lời như vậy. Vì bản thân chúng tôi cũng đã bằng lòng và vui vẻ chấp nhận công việc cũng như môi trường làm việc hiện tại của mình. Chúng tôi, từ những người quản lý đến các giáo viên, nhân viên trong trường đều cố tìm ra những niềm vui, những ý nghĩa để sống một cuộc đời ý vị hơn. Chúng tôi đã rất cố gắng, đã rất động viên nhau. Không chỉ là công sức đơn thuần. Đó còn là tất cả niềm tin yêu cuộc sống, niềm tin vào con người, niềm tin và hi vọng vào những gì kì diệu sẽ đến với học trò của chúng tôi. Biết đâu, với sự cố gắng nỗ lực của tất cả chúng tôi, điều kì diệu nào đó sẽ tới. Chúng tôi không chỉ sống vì hiện thực, chúng tôi còn sống bằng niềm tin của chính mình. Chúng tôi tin học trò của chúng tôi sẽ ngày càng tiến bộ hơn. Và mỗi chúng tôi đều sẻ chia cùng nhau từng bước tiến của học trò mình. Đó là niềm vui chiến thắng.
Viết xong bài này, tôi không mong những điều như vậy lại xảy ra một lần nữa. Chúng ta có nên tranh cãi nhau xoay quanh những đứa trẻ như học trò của chúng tôi?. Những đứa trẻ đó cũng là người và cũng cần được chấp nhận, yêu thương như bao trẻ khác và hơn thế chứ! Hãy để chúng tôi sống vui với niềm tin của chính mình.
Nhưng có một điều đáng buồn luôn đọng lại trong tôi, khiến tôi day dứt…. Theo tôi được biết, cô Thảo Vân là một người có 10 năm kinh nghiệm làm báo. Trong làng báo, cô cũng xứng đáng là “cây đa cây đề”, là tiền bối cho nhiều người học tập theo. Trong gia đình, cô còn là một người mẹ tốt của hai đứa con nhỏ…. Trước đây, cũng trong báo Phụ nữ này, cô cũng từng viết bài báo nói về những người từ “tay ngang”, nhưng sau quá trình làm việc với trẻ khuyết tật, cũng mến nghề, yêu trẻ rồi theo nghề luôn. Những điều đó là rất đẹp, rất tốt, về cô. Vậy tôi cũng không hiểu động lực nào đã khiến cho cô có cách nhìn lạnh lùng, thiếu thiện cảm về chúng tôi – những người đang ngày ngày tiến bước cùng trẻ tự kỉ. Cũng có thể rằng, chúng tôi sẽ không hoàn hảo và chắc chắn là như thế. Tuy nhiên, nếu muốn góp ý xây dựng, rất mong cô chỉ ra cho chúng tôi những điều cần làm và nên làm để chúng tôi cùng cố gắng, để những đứa trẻ như con em của chúng tôi có nhiều cơ hội tốt hơn trở về với cuộc sống bình thường. Xin đừng viết những lời như thế. Chúng tôi đau lòng lắm!
Tôi viết bài này gửi tới Quý báo, mong Quý báo xem xét lại. Tôi là giáo viên của trường. Tôi thật sự đau lòng khi phải đọc một bài báo như vậy. Báo chí là cơ quan ngôn luận của Đảng, là nơi lắng nghe tiếng nói của mọi người dân. Tôi mong rằng, tâm sự trên của tôi sẽ có người lắng nghe, có người chịu nghe tôi nói.


 
  2010-5-4 lúc 10:51:46   
muatim 
[Member]
Tham gia ngày: 2008-11-18
Số bài viết: 19
Đọc phản hồi của mọi người, tôi thấy mọi người rất bức xúc, chính vì vậy, tôi tò mò tìm đọc bài báo trên của chị Thảo Vân. Thật sự tôi không biết chị viết vì mục đích gì, nhưng với cái tiêu đề: "đi tìm trường cho trẻ tự kỷ" thì nội dung bài viết không đạt được mục đích của tiêu đề.
Mặt khác, tôi có cảm giác như chị chỉ đi lướt qua rồi nhìn, rồi viết theo cảm tính và mục đích của mình.
Đã viết bài về giáo dục, lại là giáo dục đặc biệt mong các nhà làm báo công tâm, nhìn nhận vấn đề theo nhiều khía cạnh để có nhận xét công bằng và đưa thông tin chính xác lên các phương tiện thông tin để người đọc không phải hoang mang.


 
  2010-5-4 lúc 12:30:33   
tieuquyen2001 
[Member]
Tham gia ngày: 2009-4-25
Số bài viết: 45
Thật sự dù chưa đọc hết những dòng tâm sự và bức xúc của các chị PH, cũng như giáo viên về bài báo "Đi tìm trường cho trẻ tự kỷ", nhưng chỉ đọc vài dòng ngắn ngủi thôi thì mình thấy mặt nóng bừng. Không hiểu sao những thời gian gần đây, do "vô tình" hay "cố ý" mà có những bài báo không hay về giáo dục mầm non vậy nhỉ? Xin thưa, bất cứ ngành nghề nào, lĩnh vực nào cũng có mặt trái của nó, không phải ai cũng hoàn thiện cả. Chúng ta đừng quá phán xét 1 điều gì khi ngay chính bản thân mình chưa hiểu rõ. Còn về ngôi trường của những đứa trẻ bị khiếm khuyết về mặt nào đó, thì xin quý vị,chúng ta sống trong một xã hội vốn luôn được ngợi ca là giàu tình nghĩa, nhân ái, vậy thì tại sao không dành cho những đứa trẻ không may mắn ấy 1 cái nhìn thiện cảm chứ không phải là ánh mắt thương hại để rồi sau đó đưa ra những nhận xét gây tổn thương cho người khác như thế? Quý vị hãy đặt mình vào vị trí nếu không may có những đứa con như thế, quý vị sẽ hiểu được nỗi đau và sự khao khát của những bậc làm cha mẹ có con tự kỷ luôn muốn làm 1 điều gì đó tốt đẹp hơn cho con khi chúng đã không may mắn trong cuộc sống này. Xin đừng gây thêm tổn thương cho họ! Dù thế nào, tôi vẫn tin và luôn cảm phục những cô giáo dạy trẻ khuyết tật vì chính họ là người tiếp thêm sức mạnh cho những Phụ huynh có con bị bệnh, để họ có thể an tâm đi tiếp cuộc sống vốn đầy khó khăn và vất vả hiện nay. Thành thật chia sẻ những trăn trở của các chị và mong những bài báo "vô tình" như thế này sẽ không còn nữa.
Chúc mọi người luôn vui, khoẻ.



Hạnh phúc sẽ có được khi ta biết nắm giữ và trân trọng nó...
 
Trang 1/3:2 3 Cuối>>
Truy cập:
http://www.mamnon.com
Công Ty Cổ Phần Mạng Trực Tuyến VietSin
Trung Tâm CNTT Giáo Dục Mầm Non
625/6 Xô Viết Nghệ Tĩnh, P.26, Q.Bình Thạnh, Tp.Hồ Chí Minh
Điện thoại: 028.35119242 - 028.35119243
Số giấy phép: 62/GP-BC, cấp ngày: 09/02/2007. ® Ghi rõ nguồn "mamnon.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này. Mamnon Portal 5.0 - Bản quyền của công ty Vsionglobal
Số GCNĐKKD: 0303148799, Ngày cấp 19/12/2003 do Sở kế hoạch và đầu tư Tp. Hồ Chí Minh cấp. Email: [email protected]
code vyng magicbox 120x600 bjn ph?i