Root
Thông tin thành viên
Ảnh đại diện
Thông tin cá nhân
Tên đăng nhập: phan hung
Họ: Hung
Tên: Phan
Thống kê
Gia nhập: 9/22/2011
Bài viết: 42
Lần đăng nhập cuối: 
9/22/2011 2:18:32 PM
phan hung
Nhóm: !(vn___Thành viên không thuộc nhóm nào)
Sợ... ra đường!
12/9/2011 8:43:17 AM
Chẳng biết từ bao giờ tôi mắc hội chứng sợ ra đường. Nếu chẳng vì cơm, áo, gạo, tiền; chẳng vì mấy anh bạn hay rủ rê nhậu nhẹt; chẳng vì phim rạp hay hơn tivi thì chẳng bao giờ tôi ra đường. Đừng hỏi vì sao sợ, vì không hỏi tôi cũng sẽ nói. Phải nói cho bằng hết những cái sợ của tôi. [align=center][img]http://i1232.photobucket.com/albums/ff373/ainguyet88/mhsoraduong_3c322.jpg[/img] (Minh họa: Ngọc Diệp)[/align] Này nhé, tôi sợ chết, tôi sợ bị thương. Ra đường, xe buýt chạy như cướp cạn, taxi đua điểm phóng vèo vèo chiếm từng centimet đường, rồi xe tự chế đã cấm từ đời nào giờ vẫn lao rầm rập với cơ man nào là hàng hóa phía sau. Đấy là chưa kể mấy cậu choai choai cưỡi "rim chiến" vừa chạy vừa mài... mã tấu. Sẩy tay một cái là phủi tay. Tôi không lo xa, mà thực tế là mấy năm nay mỗi năm có khoảng 11.000 người chết vì tai nạn giao thông. Tôi chẳng biết cái ông Bùi hay viết BLOG Dân trí mặt tròn hay méo, nhưng ông ấy có phép tính tượng hình đến rợn người: nếu tính sơ sơ mỗi người chết cao 1,6m, thì trong vòng 10 năm "con đường xác chết" do những người mất mạng ngoài đường nối lại sẽ kéo dài từ Hà Nội tới đầu Nghệ An. Tôi sợ tai nạn giao thông, sợ cả ông Bùi. Nào chỉ có tai nạn, giờ ra đường có đầy đủ lý do để nhẹ thì bị thương, nặng thì chết. Lọt hố ga, no đòn. Sập ổ đào đường, no đòn. Đâm lô cốt, no đòn. Nói năng thiếu "lễ phép", no đòn. Thậm chí mắt lác, cũng no đòn. Tôi nhớ là mới tháng trước, đang đi đường bỗng nghe tiếng còi ôtô (chắc chắn còi ôtô) réo ngay sau lưng. Vừa quay lại chưa kịp hoàn hồn thì gặp ngay một cậu tóc đỏ, đi Wave đỏ hất hàm: "Sao hả anh?". Tôi chi kịp lắp bắp: "Dạ em nhìn đường để tránh cho anh đi". Thấy cu cậu đi qua, tôi mới hoàn hồn. Về nhà kể với vợ, vợ bảo anh thế mà khôn, thế mà khôn. Gặp cánh đầu đỏ đi Wave đỏ, không u đầu cũng sứt trán. Cái chết tai nạn là cái chết không kỳ hạn. Còn cái chết vì tiền là cái... chết liền (thấy bọn trẻ hay nói thế, mà đúng thật). Hôm rồi Hội đồng Nhân dân TP Hà Nội họp, thấy bảo đời sống người dân khó khăn, giá thì nhảy dựng, tăng trưởng thì đủng đỉnh đi theo. Nghe mấy bác Hội đồng nói, tôi mới nhớ ra thêm một lý do để sợ ra đường: ra đường là mất tiền. Chưa bao giờ tôi thấy yêu tiền và ghét tiền như bây giờ. Cái gì cũng mua được bằng tiền. Không mua được bằng tiền thì mua bằng... nhiều tiền. Và cứ hễ sảy tay một cái là mất tiền oan. Đi xe ôm mà không biết đường, thêm tiền. Uống trà chanh quên hỏi giá, thêm tiền. Hóng hớt đi nhầm đường (mà đường Hà Nội thì dễ nhầm mới chết), mất tiền. Đầy đủ lý do chính đáng để mất tiền, kể có mà kể cả ngày. Muốn không mất tiền oan, tốt nhất không ra đường. Sợ mất tiền, sợ luôn ra đường. Ít tiền, ít ra đường. Hôm rồi, tôi có lý do chính đáng để ra đường. Đi bù khú với bạn bè. Nói chuyện sợ ra đường với mấy ông bạn, bốn ông thì hết ba ông ủng hộ. Ông còn lại, có vẻ hiểu biết hơn cả, bảo là: Các ông thật thiển cận. Cái tiền mất ngoài đường là cái mất thấy được, là cái chuyển hóa tự nhiên từ túi người này sang túi người khác, là dòng tiền luân chuyển chứ không mất đi đâu. Còn ở nhà, tiền các ông cũng mất, mà mất nhiều là đằng khác. Tính luôn, lạm phát 18%, coi như từ đầu năm đến giờ mấy đòng tiết kiệm còm cõi của các ông đã mất 1/5 rồi. Để tiền trong nhà cũng mất. Sang năm, lạm phát 9%, nhưng tăng trưởng chỉ 6%, có nghĩa là đồng tiền các ông để trong nhà cũng mất. Quốc hội nói rồi, 5 năm nữa tăng trưởng mới cao hơn lạm phát. Lúc đó các ông mới hết mất tiền. Nghe cũng phải. Mất tiền ngoài đường còn biết vào túi ai, chứ để tiền trong nhà vẫn mất mà chẳng biết mất đi đâu cả. Ra đường cũng mất tiền, ở nhà cũng mất tiền. Tôi nên ở đâu, tôi phải làm sao để khỏi mất tiền??? [i]Lê Hồng Kỹ[/i]

Ngủ trưa: bao nhiêu phút thì “vừa”?
12/7/2011 11:33:46 AM
Chợp mắt 10 phút hay đánh 1 giấc dài 2 tiếng? Bạn sẽ sớm có câu trả lời sau khi biết những lý giải khoa học sau. [align=center][img]http://i1232.photobucket.com/albums/ff373/ainguyet88/ngutrua.jpg[/img][/align] Một giấc ngủ trưa không làm bạn già đi, trái lại còn giúp bạn thông minh hơn. Tại sao lại như vậy? Một nghiên cứu của trường ĐH NewYork năm 2010 đã chỉ ra rằng những người có khoảng thời gian chợp mắt buổi trưa sẽ có trí nhớ tốt hơn. Tuy nhiên, không phải mọi giấc ngủ trưa đều mang lại lợi ích. Dưới đây là một số điều bạn nên biết để có một giấc ngủ trưa ngọt ngào: [b] Giấc ngủ 10 phút[/b] Tác dụng tức thời: Theo một nghiên cứu ở Úc, ngủ khoảng 10 phút sẽ đánh tan sự mệt mỏi một cách nhanh chóng và mang lại một trí óc minh mẫn ít nhất là trong khoảng 2 tiếng rưỡi. Thế còn giấc ngủ 5 phút thì sao? Thật tiếc, nó không mang lại lợi ích gì. [b]Giấc ngủ 20 phút[/b] Lợi ích lâu dài: Gấp đôi thời gian ngủ sẽ cải thiện đáng kể khả năng làm việc và hiệu quả trong công việc. Tuy nhiên, lợi ích này không có được 1 cách nhanh chóng- ít nhất cũng phải mất 35 phút để tống khứ cảm giác ngái ngủ mà “giấc ngủ 20” để lại. [b]Giấc ngủ 30 phút[/b] Đòn bẩy cho sức khỏe: Cảm thấy thờ thẫn, uể oải sẽ xuất hiện khoảng 5 phút sau khi ngủ nhưng sau đó sẽ là sự tỉnh táo và khỏe khoắn. Tuy vậy, một giấc ngủ 10 phút vẫn tốt hơn nhờ khả năng tránh “hiệu ứng treo” mà 1 giấc ngủ sâu thường mang lại. [b]Giấc ngủ 45- 90 phút[/b] Vô tác dụng: trong quá trình 45- 90 phút ngủ này, bạn chìm vào 1 giấc ngủ sâu nhưng lại không hoàn thiện. Theo giáo sư nghiên cứu về giấc ngủ W. Christopher Winter, M.D, một giấc ngủ kéo dài 45-90 phút sẽ gây ra cảm giác khó chịu hơn cả lúc chưa ngủ. [b]Giấc ngủ 90- 110 phút[/b] Dấu hiệu đáng lo: Chu trình ngủ trung bình của 1 người kéo dài khoảng 90 phút, một khoảng thời gian lý tưởng cho một giấc ngủ trưa. Tuy nhiên, nếu ngủ quá lâu thì đó lại là dấu hiệu của rối loạn, bác sỹ Winter chia sẻ. http://thoigianvang.vn/

Câu nói bất hủ của Steve Jobs
12/2/2011 11:00:51 AM
“Thời gian của bạn có hạn, do đó, đừng nên lãng phí nó vì cuộc sống của người khác. Đừng bị mắc kẹt bởi những giáo điều, đó là sống vì những suy nghĩ của người khác. Đừng để tiếng ồn của các ý kiến khác làm lấn át đi tiếng nói của chính bạn. Và điều quan trọng nhất, có can đảm để sống theo trái tim và trực giác của chính mình. Chính trái tim và trực giác mới là thứ biết được bạn muốn gì và bạn sẽ trở thành thế nào. Mọi thứ còn lại, chỉ là thứ yếu”. [i]Steve Jobs[/i]

Nỗi lòng cánh mày râu
11/30/2011 9:36:16 AM
[b]Chiều chiều bìm bịp kêu chiều. Lấy vợ thì cũng lấy liều mà thôi.[/b] Ban ngày làm việc tả tơi. Ban đêm hầu vợ, phận tôi đêm trường. Nằm chung thì bảo chật giường. Nằm riêng lại bảo tơ vương em nào. Lãng mạn thì bảo tào lao. Đứng đắn lại bảo người sao hững hờ. Khù khờ thì bảo giai tơ. Khôn lanh thì bảo hái mơ bao lần. Cả đời cứ mãi phân vân. Tơ lòng con gái biết mần sao đây? [i]Ily sưu tầm[/i]

Tôi giống như kẻ bị lừa?
11/29/2011 5:24:52 PM
Tôi lập gia đình đã hơn 20 năm. Cuộc sống gia đình không khi nào hạnh phúc. Khi lấy vợ, người phụ nữ lần đầu tiên tôi quan hệ là vợ tôi. Nhưng cô ấy không còn là một cô gái trong trắng như tôi nghĩ. Tôi là người sống nghiêm túc, đứng đắn nên khi biết chuyện đó tôi như chết đứng, và cảm thấy như mình là một "thằng ngố" bị lừa. Cũng vì thế mà tôi không tin vào vợ, thường xuyên để ý, suy xét nghi ngờ vợ có quan hệ bất chính. Mặc dù chưa bắt được tận tay, nhưng tôi luôn trong tình trạng tiêu cực, chán nản ngày càng nghiêm trọng. Tôi muốn li dị nhưng rất thương con, sợ tương lai của con gái bị ảnh hưởng. Mong các bạn cho tôi một lời khuyên. [b]Huygiang [/b]

More Info
Gởi email cho thành viên này
Truy cập:
http://www.mamnon.com
Công Ty Cổ Phần Mạng Trực Tuyến VietSin
Trung Tâm CNTT Giáo Dục Mầm Non
625/6 Xô Viết Nghệ Tĩnh, P.26, Q.Bình Thạnh, Tp.Hồ Chí Minh
Điện thoại: 028.35119242 - 028.35119243
Số giấy phép: 62/GP-BC, cấp ngày: 09/02/2007. ® Ghi rõ nguồn "mamnon.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này. Mamnon Portal 5.0 - Bản quyền của công ty Vsionglobal
Số GCNĐKKD: 0303148799, Ngày cấp 19/12/2003 do Sở kế hoạch và đầu tư Tp. Hồ Chí Minh cấp. Email: [email protected]
code vyng magicbox 120x600 bjn ph?i